(Kính viếng hương hồn Đại tướng Võ Nguyên Giáp)
Lúc sáu giờ chín phút
Chiều ngày bốn tháng Mười
Một trái tim ngừng đập
Hà Nội mưa tuôn rơi.
Những dòng người lặng lẽ
Trên tay hoa, chân dung
Khóe mắt rơm rớm lệ
Tiễn biệt người anh hùng.
Từ Quảng Bình đất Mẹ
Đến Mường Phăng, Điện Biên…
Bàn thờ Thầy dạy sử
Lập lên khắp mọi miền.
Dòng máu Võ, tinh võ
Trọn đời Văn, vẫn văn
Trước mỗi lần xung trận
Dạo Sonate Ánh Trăng.
Ông là người anh Cả
Đi dọc cuộc chiến chinh
Những quyết định lịch sử
Đầy táo bạo, thông minh.
Là học trò ưu tú
Của Cụ Hồ Chí Minh,
Là Đại tướng huyền thoại
Của thế giới - hòa bình.
Công lao như núi Thái…
Ông chỉ nhận rằng mình
Chỉ một giọt nước nhỏ
Trong biển cả nhân dân.
Nơi Ông về ngơi nghỉ
Đảo Yến – núi Mũi Rồng
Cây ngàn reo, sóng vỗ…
Trước điệp trùng biển Đông!
07/10/2013
Trần Đình Nhân
Tác giả bài viết: Trần Đình Nhân
Ý kiến bạn đọc
CHẤT LIỆU VĂN HOÁ DÂN GIAN TRONG BÀI THƠ “ĐẤT NƯỚC” CỦA NGUYỄN KHOA ĐIỀM
Luận về địa không, địa kiếp
Một số thuật ngữ thường dùng trong tử vi
Chuyện mắc lỗi của VTV
NHỮNG THÀNH NGỮ CÓ XUẤT XỨ TỪ THƠ CỔ ĐIỂN VÀ ĐIỂN CỐ (Kì 5)
Đến với bài thơ "Gửi Mẹ" của Lưu Quang Vũ
HAI BÀI THƠ TÌNH CỦA LÝ BẠCH (701 - 762)
Những thành ngữ có xuất xứ từ thơ cổ và điển cố (Phần II)
CHẾT CŨNG CHỈ NHƯ GIẤC NGỦ
"VIỆT VỊ" HAY "LIỆT VỊ"?
TÍNH LUẬN CHIẾN TRONG BẢN TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP CỦA HỒ CHÍ MINH
NHẮC EM
Vài dòng lan man về từ ghi trên thiệp cưới
Lăng mộ Hoàng đế Quang Trung ở đâu?
KHOA TRƯƠNG TRONG CA DAO CỦA NGƯỜI VIỆT - Nguyễn Ngọc Kiên