Kể từ cái thuở bơ vơ
Nửa đời dâu bể bây giờ… không anh
Phận mình sao quá mong manh
Chữ tình sao sớm tan tành khói mây?
Cái ngày phượng lá xanh cây
Cái ngày run rẩy bàn tay học trò
Đã xa, xa tít xa mờ
Em không còn chút mộng mơ tuổi hồng.
Sao anh trách cứ hư không?
Sao anh trách cứ mấy dòng nhắn tin?
Anh à! Cái thưở xa xăm
Không anh… không cả nợ nần duyên ai
Em về còn rối tóc mai
Làm dâu còn hẹn… ngày mai em về
Chân trần lấm láp đất quê
Anh cười… người thế dễ bề nuôi con
Qua bao mưa giải nắng giòn
Em nghiêng hết cả trời tròn cho anh
Cúi lưng che cả trời xanh
Cho con yên ả sinh thành mẹ cha.
Còn em… nghĩ thật xót xa
Bạn bầu cha mẹ kẻ xa người gần
Thế là đằng đẵng bao năm
Thế là cách trở ngút ngàn bể dâu
Bây giờ tin nhắn từ đâu
Anh đi… ruột thúi gan sầu cho em
Nỗi buồn thức trắng bao đêm
Lời trần thấm nỗi thân em cũ nhàu.
Anh ơi! Trời đổ mưa mau.
Anh về… kẻo ngấm mưa mau Ngân hà.
--------------
Tác giả: Nguyễn Cảnh Bình
Cục kỹ thuật – Quân đoàn 4.
Hiện đang thường trú tại Bình Dương.
ĐT: 0913 854 069
Email: Canhbim@gmail.com
Tác giả bài viết: Nguyễn Cảnh Bình
Ý kiến bạn đọc
CHẤT LIỆU VĂN HOÁ DÂN GIAN TRONG BÀI THƠ “ĐẤT NƯỚC” CỦA NGUYỄN KHOA ĐIỀM
Luận về địa không, địa kiếp
Một số thuật ngữ thường dùng trong tử vi
Chuyện mắc lỗi của VTV
NHỮNG THÀNH NGỮ CÓ XUẤT XỨ TỪ THƠ CỔ ĐIỂN VÀ ĐIỂN CỐ (Kì 5)
Đến với bài thơ "Gửi Mẹ" của Lưu Quang Vũ
HAI BÀI THƠ TÌNH CỦA LÝ BẠCH (701 - 762)
Những thành ngữ có xuất xứ từ thơ cổ và điển cố (Phần II)
CHẾT CŨNG CHỈ NHƯ GIẤC NGỦ
"VIỆT VỊ" HAY "LIỆT VỊ"?
TÍNH LUẬN CHIẾN TRONG BẢN TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP CỦA HỒ CHÍ MINH
NHẮC EM
Vài dòng lan man về từ ghi trên thiệp cưới
Lăng mộ Hoàng đế Quang Trung ở đâu?
KHOA TRƯƠNG TRONG CA DAO CỦA NGƯỜI VIỆT - Nguyễn Ngọc Kiên