Năm mươi năm đã thống nhất giang sơn
Hoa gạo bến đò vẫn trinh nguyên thắm đỏ
Em nghễnh ngãng, tóc bạc phơ, mắt nhìn không rõ
Thẫn thờ ra bến sông, nhòe màu đỏ hoa xưa...
Nhà thơ Lê Kim Thượng vừa gửi bài thơ "Chiều", viết theo thể Đường luật và bản dịch thơ chữ Hán của dịch giả Lãn Hán. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Hình ảnh Mẹ trong thơ Nguyễn Văn Song luôn là hình ảnh người mẹ của làng quê nghèo khó, lam lũ, tảo tần với gam màu tối, với những hình ảnh xưa cũ quen thuộc đã được nhiều nhà thơ, nhiều thế hệ nhà thơ tiếp cận khai thác.
Em thưở ấy trong ta canh cánh nỗi niềm
Ta nhớ, ta thương, thần tiên giấc mộng
Lâng lâng phút giây ngọt ngào mong ngóng
Hiển hiện dáng hình hay chỉ có thanh âm…
Chúng mình hẹn gặp nhau giữa thành phố Sài Gòn
Ngày chiến thắng, anh cô đơn giữa vô vàn đồng đội
Anh một mình nặng mang lần gặp cuối
Lỗi hẹn một lần, lỗi hẹn cả trăm năm
Sáng nay, lang thang ngắm "phố phường" làng facebook, tôi gặp lại chàng thi sĩ Trần Quang Đạo "đầu trần chân đất" "đi mê mải" "dưới mưa xuân rây lộc" ngắm phố phường Hà Nội bằng tâm thế tĩnh tại của người đã ngộ được Đạo của cõi Người, với những câu thơ phảng phất chất men Thiền:
RƯỢU ĐÊM NAY, nhân vật trữ tình uống cùng một người đàn bà, họ không hề xa lạ với nhau, hoặc giả đã từng có thời bên nhau rồi rời xa, nay gặp lại trong một đêm cùng chén rượu.