Ví dặm quê mình tình thương nghĩa nặng Cánh đồng hai sương một nắng Lại trở về dằng dặc dòng sông Như cội nguồn nước non Thao thức gió Hồng Sơn
Thông reo Ngàn Hống
Uốn lượn dòng sông La
Dưới chân Ngàn Hống
Đỉnh núi mây bay lau trắng
Hàng thông reo
Như ngọn cờ trước gió
Bóng cha ông trầm mặc
Tự ngàn năm mây trắng khoảng trời
Để bây giờ đồng lúa biếc ngời ngời
Hồng Lĩnh oi! Mây trời xanh thắm
Gọi ta về gừng cay muối mặn
Những phố phường – ô cửa nắng mùa xuân
Đón vầng dương đường mờ thênh thang
Cuộc hội ngộ nào cũng sông núi mênh mang
Đỉnh núi Hồng ngàn năm ngọn gió
Còn đó hàng thông reo
Như những điệu dân ca
Ví dặm quê mình tình thương nghĩa nặng
Cánh đồng hai sương một nắng
Lại trở về dằng dặc dòng sông
Như cội nguồn nước non
Thao thức gió Hồng Sơn Hồng Lĩnh, 3 – 2018
Cánh đồng quê tự sự
Đồng quê thoáng cánh cò
Trắng như màu cổ tích
Tần tảo bóng mẹ về
Từ hai sương một nắng
Khóm lúa lại thì thầm
Về công người chăm bón
Những tháng năm bề bộn
Cho hạt vàng lên ngôi
Giữa xanh biếc khoảng trời
Có dòng sông nhân chứng
Trãi bao mùa mưa nắng
Vẫn thơm hạt phù sa...
Mạch nguồn tự ông cha
Suốt ngàn năm vẫn chảy
Đồng quê từ độ ấy
Cứ mơn mởn bốn mùa. Hồng Lĩnh, 3 – 2018
Đồng quê
Cánh diều ngân nga gió
Lúa mơn mởn đồng quê
Bãi bồi trâu gặm cỏ
Trận giả lau phất phơ
Những bờ vùng bờ thuở
Như những ô bàn cờ
Nào bãi ngang bờ dọc
Khoai chen lúa đậu mè...
Giữa mênh mang đồng quê
Một chấm hồng của nắng
Bông lúa sao trữu nặng
Bóng mẹ hôn cánh đồng
Gió thổi phía dòng sông
TIếng máy cày rộn rã
Đồng quê đôi ba vụ
Đất vui suốt bốn mùa Hồng Lĩnh, 2 – 2018