
Biển xanh có tự bao giờ ?
Ngàn năm sóng mãi hôn bờ diết da
Yêu bờ: cát, sóng “mặn mà”
Trườn vào ve vuốt làn da cát vàng
Như tình yêu tôi với nàng
Càng xa nhau lắm, lại càng thiết tha
Cát bờ óng mượt làn da
Ươm vàng lên biếc như là tình nhân
Ra đi rồi lại hợp quần…
Rì rầm vọng mãi khúc ngân dưới trời.
21/8/2016
Nguyễn Quang Huỳnh
An Bình, Dĩ An, Bình Dương
Tác giả bài viết: Nguyễn Quang Huỳnh
Ý kiến bạn đọc
CHẤT LIỆU VĂN HOÁ DÂN GIAN TRONG BÀI THƠ “ĐẤT NƯỚC” CỦA NGUYỄN KHOA ĐIỀM
Luận về địa không, địa kiếp
Một số thuật ngữ thường dùng trong tử vi
Chuyện mắc lỗi của VTV
NHỮNG THÀNH NGỮ CÓ XUẤT XỨ TỪ THƠ CỔ ĐIỂN VÀ ĐIỂN CỐ (Kì 5)
Đến với bài thơ "Gửi Mẹ" của Lưu Quang Vũ
HAI BÀI THƠ TÌNH CỦA LÝ BẠCH (701 - 762)
Những thành ngữ có xuất xứ từ thơ cổ và điển cố (Phần II)
CHẾT CŨNG CHỈ NHƯ GIẤC NGỦ
"VIỆT VỊ" HAY "LIỆT VỊ"?
TÍNH LUẬN CHIẾN TRONG BẢN TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP CỦA HỒ CHÍ MINH
NHẮC EM
Vài dòng lan man về từ ghi trên thiệp cưới
Lăng mộ Hoàng đế Quang Trung ở đâu?
KHOA TRƯƠNG TRONG CA DAO CỦA NGƯỜI VIỆT - Nguyễn Ngọc Kiên