XIN ĐỪNG BÃO NỮA, MIỀN TRUNG...
Tôi cầu trời đất đêm ngày
Cho miền Trung bớt đọa đày bão giông
Cho người dân được ấm lòng
Bớt co ro giữa mịt mùng gió mưa
Cho trường lớp những sớm trưa
Vẫn âm vang tiếng trẻ thơ đọc bài
Đường làng, ngõ xóm yên vui
Bình an cho những mảnh đời quê hương
Cúi đầu lạy khắp bốn phương
Xin đừng bão nữa mà thương dân lành!
MIỀN TRUNG LẠI MƯA LŨ
Năm xưa tôi đã cầu trời
Xin đừng bão nữa hại người miền Trung
Trời cao có thấu hay không
Mà năm nay vẫn bão giông, hỡi người?
Lụt tràn, lũ quét khắp nơi
Cửa trôi nhà dạt, con người khổ đau
Cơm ăn, áo mặc còn đâu
Co ro rét mướt, dãi dầu gió mưa...
Ôi miền Trung biết bao giờ
Vợi đi khổ nạn, nắng mưa thuận hòa
Chẳng còn bão lũ phong ba
Để cho xứ sở chan hòa niềm vui?
Miền Trung! Thương lắm! Người ơi!
MIỀN TRUNG
Xót xa đất Mẹ miền Trung
Thiên tai dồn dập, đau lòng biết bao!
Người dân khốn khổ lao đao
Oằn mình chống đỡ lũ vào lụt ra
Trắng trời, ngập nước bao la
Hố Hô xả lũ, quê nhà tang thương!
Đồng bào ơi! Hỡi quê hương
Giang tay chia sẻ đau thương vô bờ.
Miền Trung - Mong đợi từng giờ.
Nguyễn Duy Xuân
Đăng Dân trí: http://dantri.com.vn/dien-dan/huong-ve-mien-trung-20161016104645962.htm
Tác giả bài viết: Nguyễn Duy Xuân
Ý kiến bạn đọc
CHẤT LIỆU VĂN HOÁ DÂN GIAN TRONG BÀI THƠ “ĐẤT NƯỚC” CỦA NGUYỄN KHOA ĐIỀM
Luận về địa không, địa kiếp
Một số thuật ngữ thường dùng trong tử vi
Chuyện mắc lỗi của VTV
NHỮNG THÀNH NGỮ CÓ XUẤT XỨ TỪ THƠ CỔ ĐIỂN VÀ ĐIỂN CỐ (Kì 5)
Đến với bài thơ "Gửi Mẹ" của Lưu Quang Vũ
HAI BÀI THƠ TÌNH CỦA LÝ BẠCH (701 - 762)
Những thành ngữ có xuất xứ từ thơ cổ và điển cố (Phần II)
CHẾT CŨNG CHỈ NHƯ GIẤC NGỦ
"VIỆT VỊ" HAY "LIỆT VỊ"?
TÍNH LUẬN CHIẾN TRONG BẢN TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP CỦA HỒ CHÍ MINH
NHẮC EM
Vài dòng lan man về từ ghi trên thiệp cưới
Lăng mộ Hoàng đế Quang Trung ở đâu?
KHOA TRƯƠNG TRONG CA DAO CỦA NGƯỜI VIỆT - Nguyễn Ngọc Kiên