Nghĩ từ một chuyện buồn của giáo dục thời 4.0

Thứ năm - 25/02/2021 17:38
Những ngày qua, dư luận nóng lên bởi một đoạn clip ghi lại hình ảnh nam sinh tát giáo viên lan tràn trên mạng xã hội.
 
Mặc dù cơ quan chức năng đã xác minh, sự việc này xảy ra trong tiết học toán lớp 8 ở một cơ sở giáo dục thuộc quận Ba Đình, Hà Nội hồi tháng 5-2020 và đã được xử lý nhưng dư luận vẫn không khỏi bàng hoàng bởi đó là sự thật. Một sự thật khiến tất thảy chúng ta đau lòng khi nghĩ về môi trường giáo dục nước nhà.

Chuyện học sinh xúc phạm thầy cô giáo không còn là hiếm hoi trong những năm gần đây. Nhưng hành xử như em học sinh lớp 8 trong clip thì thật là hy hữu. Sự hỗn xược đã bị đẩy đến tột cùng.

Là người đã từng có thâm niên đứng trên bục giảng gần 40 năm, khi xem clip, tôi cảm thấy đau xót như là cái tát của cậu học sinh kia vừa giáng xuống mặt mình. Bởi đời nhà giáo như tôi, kể cả 10 năm đèn sách ở bậc phổ thông và 4 năm đại học, chưa bao giờ phải chứng kiến một hình ảnh tương tự, dù không dám khẳng định chắc chắn rằng, thời ấy không có chuyện trò hỗn với thầy cô.

Tôi đau vì môi trường giáo dục bị hoen ố bởi cái xấu, cái ác. Tôi xót vì sự bất lực (không chỉ thầy cô) trước nạn bạo hành chưa có điểm dừng trong trường học hiện nay. Thiết nghĩ, đó cũng là tâm trạng chung trong những ngày qua của những ai đang nặng lòng vì một nền giáo dục nhân bản – dân tộc - khai phóng.

Trước sự việc nói trên, nhiều người đã tìm cách mổ xẻ nguyên nhân, chỉ ra nguồn cơn của vấn nạn bạo lực học đường, của sự xuống cấp đạo đức trong nhà trường. Mọi sự lý giải chủ yếu hướng về những nguyên nhân thuộc ngành giáo dục. Tôi nghĩ thái độ, cách đánh giá đó của dư luận không sai nhưng chưa thật khách quan, công bằng.

Thừa nhận trong những năm qua, giáo dục còn nhiều bất cập; trách nhiệm dạy người của thầy cô và nhà trường chưa đáp ứng được kỳ vọng của xã hội. Nhưng sự xuống cấp của đạo đức trường học không chỉ có nguyên nhân nội tại. Nó là hệ quả của bao tác động bên ngoài xã hội khi môi trường giáo dục không còn khép kín như cái thời cách đây bốn năm chục năm về trước. Giáo dục được xã hội hóa về đầu tư kinh phí, cơ sở vật chất nhưng giáo dục cũng bị “xã hội hóa” cả những mặt trái của nền kinh tế thị trường, của những biến thái về đạo đức, ứng xử. Cái xấu, cái ác ùa vào trường học như những làn gió độc rất khó nhận ra bởi nó được thẩm thấu từ từ theo kiểu “mưa dầm thấm đất” từ những lời nói, những hành vi, những cách ứng xử tưởng như vô can của người lớn trong đó trực tiếp tác và động mạnh mẽ nhất là các bậc phụ huynh.

Không thể chấm dứt bạo lực học đường trong ngày một ngày hai nhưng có thể điều chỉnh lối sống, hành vi ứng xử, lời nói hướng tới chân thiện mỹ để mỗi cá nhân cùng góp sức chấn hưng giáo dục. Đó là điều mà cả xã hội có thể làm ngay để chia sẻ gánh nặng với thầy cô trong việc rèn đạo đức cho học sinh. Giáo dục thời công nghệ số, ba yếu tố Nhà trường – Gia đình – Xã hội tạo thế chân vạc, hài hòa quyền, nghĩa vụ và trách nhiệm trong sự nghiệp trồng người.

Với nhà trường, phải luôn luôn quán triệt mục tiêu xuyên suốt của giáo dục là dạy người. Phải coi đó là trọng tâm và đích đến cuối cùng của mọi cuộc cải cách giáo dục hay thay sách giáo khoa chứ không phải chỉ lo chú trọng nhồi nhét kiến thức thông qua những bài học vô hồn, vô cảm.

19-2-2021
Nguyễn Duy Xuân
Bài đã đăng báo Đắk Lắk, số 6464, ngày 25-2-2021.
Bản báo có lược bỏ vài chi tiết.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

TỔ QUỐC TRÊN HẾT
Luong truy cap
Covid
50 năm Di chúc
“Việc gì lợi cho dân ta phải hết sức làm
Việc gì hại đến dân ta phải hết sức tránh”
MỜI QUẢNG CÁO
LƯỢT TRUY CẬP TỪ 23-12-2016
  • Đang truy cập75
  • Máy chủ tìm kiếm5
  • Khách viếng thăm70
  • Hôm nay17,122
  • Tháng hiện tại80,560
  • Tổng lượt truy cập31,667,494
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây