Chuyện ở quán nước

Thứ năm - 10/01/2019 21:27
Khiếp! Khách khưa đi chuyến ấy cứ phải là nép ra một bên cho chị xuống trước. Mấy em tiếp viên trông cũng oai ra phết. Còn mấy cậu an ninh à, cứ gọi là xoay như chong chóng!
Hai quí bà mặt hoa da phấn. Quán nước chiều đông se lạnh.

Chị chân dài phớn phở:

- Anh nhà chị ga lăng lắm nha! Chị đi chơi mà ảnh điều xe chuyên dụng đưa đón, hụ còi. Lại còn lệnh văn phòng làm công văn bảo nhà bay phải cho xe vào tận chân cầu thang. Khiếp! Khách khưa đi chuyến ấy cứ phải là nép ra một bên cho chị xuống trước. Mấy em tiếp viên trông cũng oai ra phết. Còn mấy cậu an ninh à, cứ gọi là xoay như chong chóng!

Em ca nương buồn thiu:

- Chị sướng thế! Chả bù cho em, đi đâu cũng thui thủi một mình. Có chồng mà cậy chi chồng! Nói thật chị nhá, ảnh lấy em chỉ có hai bằng tay trắng thôi!

Chị chân dài mủm mỉm:

- Em đừng nói là trên răng dưới ca tút nha? Chú ấy dù gì thì cũng là phó ví tiền nhà nác đấy.

Em ca nương:

- Ví viếc chi chị! Chỉ được cái danh hão thôi! Chồng em có mà mơ cũng chẳng thể như anh nhà.

Chị chân dài:

- Sao bi quan thế? Nói ảnh chịu khó đầu tư đi! Sắp vào cầu rồi. Khéo đến lúc ấy, em lại còn oách hơn cả chị đấy!

Em ca nương:

- Vuốt mặt nể mũi, em đâu dám! À, bữa nào bà chị cho em đi ké lấy hên, cho nó lây chút thơm tho cái uy phong làm vốn.

Chị chân dài:

- Ừ! Dưng mà không được! Cái này là gia truyền. Thôi, em cứ chịu khó đầu tư cho chú ấy.

Em ca nương lưỡng lự:

- Dưng mà…

Chị chân dài trấn an:

- Chi mà phải lăn tăn. Để chị nói với cụ nhà một tiếng là xong ngay!

Em ca nương cung kính:

- Dạ! Thế thì phước cho em quá! Đội ơn chị.

Chị chân dài bĩu môi:

- Vẽ! Ơn với chả huệ. Mai mốt có đi chuyên cơ đừng quên chị là được.

Nguyễn Duy Xuân

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây