VỚI BẠN NƠI XA - thơ Thái Giang

Thứ năm - 05/10/2017 00:39
Em chỉ một mình làm nên chiều trống vắng
Bên hiên mộng mơ rối bời, thầm lặng
Đau nhói tim, vầng trăng cũ ứa nhòa
Anh đọc thơ em mới rồi thương lắm
Nắng cứ hanh vàng đã trộn vào thơ
Lãng quên chìm sâu chẳng biết tự bao giờ
Trôi dần tháng năm chắc gì nhòa nhạt
Lơi buông để được gần thời xa vắng
Đâu đó người ơi khắc tên cũ câu hò
Nỗi nhớ dài như đêm thắp trung thu
Không tên gió ru thuyền tình chống chếnh
Chẳng thể bình yên, tố giông ghìm số mệnh
Lẻ bước đời em xứ cũ đường con
Ngược nắng sang chiều thèm bàn tay buổi cô đơn
Lau mắt ướt cho em, chẳng bao giờ e ngại
Ký ức khó gọi tên trong hơi ấm vòng tay còn mãi
Thủy triều lên, dập dềnh sóng trăng xưa
Nhớ và quên, quên và nhớ giao mùa
Mộng mị duyên thơ, dễ gì xao nhãng
Cổ tích vẫn màu xanh như bình minh hừng sáng
Cô Tấm thử hài, duyên phận trời ban
Sóng biển tình mài ngực bến thời gian
Em chỉ một mình làm nên chiều trống vắng
Bên hiên mộng mơ rối bời, thầm lặng
Đau nhói tim, vầng trăng cũ ứa nhòa
Quá đỗi dịu dàng, yêu thương biền biệt xa
Gởi vào thơ bão giông mùa nước nổi./.

Tp. HCM ngày 04/10/2017
Thái Giang

Tác giả bài viết: Thái Giang

 Từ khóa: làm nên, rối bời

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây