VÔ TÌNH - thơ Đặng Xuân Xuyến

Thứ hai - 11/06/2018 09:01
Vô tình thấy em bịn rịn
Người ta hờ hững đi về
Tôi cười để ngăn rưng lệ
Tối ngồi thức đếm sao rơi...
Vô tình chạm phải tay nhau
Mà sao ngại ngùng bối rối
Mà sao nụ cười gượng vội
Ngẩn ngơ một ánh mắt nhìn...

Vô tình thấy em bịn rịn
Người ta hờ hững đi về
Tôi cười để ngăn rưng lệ
Tối ngồi thức đếm sao rơi...

Hà Nội, 02 tháng 06.2018
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây