VỀ THĂM TRƯỜNG BÁC - thơ An Nguyên

Thứ bảy - 23/09/2017 20:18
Gió ban mai thoảng nồng hương biển,Nắng hồng soi mái ngói rêu phong.Vẫn còn đây bóng Người hiển hiện,Mỗi bước đi con thấy ấm trong lòng.


Sáng nay, giữa phố phường Phan Thiết,
Hối hả dòng người, xe cộ ngược xuôi,
Con lặng thầm, bồi hồi gia diết,
Về thăm trường thuở Bác tuổi đôi mươi.

Gió ban mai thoảng nồng hương biển,
Nắng hồng soi mái ngói rêu phong.
Vẫn còn đây bóng Người hiển hiện,
Mỗi bước đi con thấy ấm trong lòng.

Ngoạ Du Sào Bác miệt mài đèn sách,
Kim cổ, Đông, Tây, Kinh dịch, kinh luân.
Nuôi hoài bão ra xứ người đất khách,
Tìm con đường cứu nước, cứu muôn dân.

Đây bàn ghế, bảng đen lớp học,
Vẫn thân thương vóc dáng người thầy,
Đôi mắt sáng, vầng trán cao lồng lộng,
Ấm giọng Người háo hức mê say.

Truyền dũng khí lập thân, lập nghiệp,
Biết vùng lên cứu lấy giống nòi,
Dục Thanh niên anh hào, nghĩa hiệp,
Cánh chim bằng vượt dông tố biển khơi!

Cây khế ngọt vẫn toả cành xanh lá,
Vẫn đơm bông sắc tím đợi Người.
Mặt giếng khơi như chị Hằng yên ả,
Vẫn nhớ Người thuở ấy tuổi hai mươi.

Hương sen thơm ngạt ngào tình xứ Nghệ,
Theo Người đi khắp bốn phương trời,
Thức tỉnh bao kiếp đời dâu bể,
Bẻ gãy gông xiềng cho hạnh phúc sáng tươi.

Phút chia tay bùi ngùi, xao xuyến,
Lời Bác răn các thế hệ trồng người:
Dẫu khó khăn nhưng lòng không lay chuyển,
Yêu người bao nhiêu, yêu nghề bấy nhiêu!

Phan Thiết ta ơi! Tự hào biết mấy,                                         
Trường Dục Thanh và Thầy Nguyễn Tất Thành!
Nhân cách lớn từ ngôi trường nhỏ ấy,
Mãi mãi muôn đời rạng rỡ sử xanh!

Krông Năng, đêm 22/9/2017
An Nguyên

* Ngoạ Du Sào: Căn phòng Bác đọc sách, báo, tài liệu hàng ngày.

Tác giả bài viết: An Nguyên

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây