Từ buổi em đi - thơ Nguyễn Xuân Việt

Thứ hai - 31/08/2020 02:55


(Thân tặng em T và em L có vợ đi lao động nước ngoài)


Từ buổi em đi ngày dài vô tận

Thao thức canh chầy gối chiếc chơi vơi

Muôn ngàn sao lấp lánh bầu trời

Anh chỉ thấy sao hôm, sao mai vời vợi

 

Từ buổi em đi cơm thường không nóng hổi

Bếp  lạnh sầu lặng lẽ đếm thời gian

Chiếc gương trong cùng em điểm dung nhan

Cứ trầm tư đợi em về soi bóng

 

Bay qua trùng khơi đến xứ người xa thẳm

Ước vọng đổi đời , em dấn bước mưu sinh

Lửa yêu thương đang nồng cháy trong mình

Hạnh phúc ngọt ngào… ta đành gác lại

 

Nơi đất lạ phồn hoa em càng thấy

Cà muối dầm tương, canh muống vẫn đậm đà*

Vị quê tảo tần, bùi, mặn hóa bánh đa

Cùng “Râu tôm ruột bầu ” rỉnh rôm tình chồng vợ*


Anh dành cho em cả bán cầu nhung nhớ

Phía trời xa mong em vẹn câu thề

Vật đổi sao dời vẫn giữ trọn hồn quê

Bao đời gian khó phải chắt chiu nhưng ấp iu nồng đượm.

                             Krông Năng, 29/8/2020

                                Nguyễn Xuân Việt

Ghi chú: * (Ý mượn trong ca dao).

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Luong truy cap
50 năm Di chúc
“Việc gì lợi cho dân ta phải hết sức làm
Việc gì hại đến dân ta phải hết sức tránh”
MỜI QUẢNG CÁO
MỜI QUẢNG CÁO
LƯỢT TRUY CẬP TỪ 23-12-2016
  • Đang truy cập95
  • Máy chủ tìm kiếm5
  • Khách viếng thăm90
  • Hôm nay25,712
  • Tháng hiện tại417,080
  • Tổng lượt truy cập26,848,397
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây