TRUYỆN NGẮN DỰ THI: CÁI NGHỀ CỦA MÌNH NÓ THẾ

Thứ ba - 18/04/2017 14:06
QUÍ TẶNG CÁN BỘ CHIẾN SĨ CÔNG AN- QUẬN THANH XUÂN- HÀ NỘI
Đóng chặt cửa, tắt điện thoại, bật điện sáng choang, đặt giấy bút trước mặt rồi Thắng ngồi ngay ngắn vào bàn làm việc và cố tập trung suy nghĩ, hồi tưởng lại sự việc vừa qua... phải, nghĩ cho chín rồi thì ... kiểm điểm hay thôi việc.        
    Thứ ba tuần trước... khoảng 9 h sáng ... một đồng chí bộ đội dáng nhỏ nhắn, mặt hiền ... vi phạm luật giao thông. Ông buồn buồn trình bầy với
Thắng về hoàn cảnh của mình. Sáng nay đơn vị ông có một việc quan trọng buộc ông phải đến đúng giờ. Nhưng... tối qua, lũ bạn học con ông lại kéo tới nhà nói: con ông vừa mắc khuyết điểm nghiêm trọng. Thày chủ nhiệm yêu cầu đầu giờ học hôm nay bố mẹ phải đến trường gặp thầy nếu không con ông sẽ bị đuổi học. Trên đường từ trường về đơn vị vừa buồn vừa vội, ông vô tình phạm luật, mong anh thông cảm cho. Nghe ông nói, Thắng thấy chạnh lòng ...Cái thiệt thòi của các lực lượng vũ trang là thế đấy. Lương ba cọc ba đồng, tiền đâu mà thuê gia sư dạy thêm cho con, thời gian đâu cùng con học tập rèn luyện. Chẳng nói đâu xa, ngay trong đội anh, thiếu gì anh chị con cái mặt mũi sáng như gương Tàu mà học hành vẫn lởm khà lởm khởm. Nỗi khổ này ai thấu cho chăng? Thắng nhẹ nhàng nói với ông: Lỗi vi phạm của đồng chí, theo luật phải phạt tới vài trăm nghìn đồng, hơn nữa phải giữ xe một tháng. Nhưng tôi vận dụng, chỉ phạt đồng chí theo lỗi nhẹ. Đồng chí đến phố Xuân Quang nộp tiền cho kho bạc. Ông cười nụ cười méo mó rồi nói: xin đồng chí, đồng chí đã thông cảm thì thông cảm cho chót. Đồng chí nộp phạt giúp tôi. Tôi không còn thời gian, muộn họp quá rồi. Vừa nói ông vừa mở ví lấy tờ bạc trăm nghìn đưa Thắng. Thắng khẽ gật đầu và cât tờ bạc vào túi áo ...        
    Khoảng 2h chiều thứ 6, có lệnh gọi Thắng lên phòng chỉ huy. Có việc gì mới đây? - Thắng nghĩ và bước nhanh vào phòng. Thắng vừa ngồi xuống ghế, thủ trưởng đã chỉ người lính ngồi phía bàn đối diện và lạnh lùng hỏi :
- Đồng chí có nhận của đồng chí Quân một trăm nghìn không?  
Thắng nhận ra Quân nên nhẹ nhàng nói :
- Vâng, đồng chí Quân có đưa tôi số tiền đó nhờ nộp phạt hộ. Cả sáng hôm thứ ba có mỗi trường hợp đồng chí Quân phạm lỗi, tôi đã mang tiền nộp cho kho bạc. Nhưng có việc gì vậy?  
- Đồng chí đưa phiếu thu của kho bạc ra đây.
Thắng giở ví ra tìm, rồi bỗng anh tái mặt lục tìm túi quần túi áo. Vài phút trĩu nặng trôi qua ... Thủ trưởng quay sang nói với Quân giọng nhẹ nhàng:
-Mong đồng chí Quân giúp đỡ chúng tôi. Chúng ta phải sang ngay kho bạc để xác minh trắng đen cho rõ ràng.
... Giờ đây Thắng vẫn nhớ rất rõ trạng thái nhẹ nhõm đến bải hoải của mình khi nhân viên thu ngân đưa cho mọi người xem tờ phiếu thu có tên Quân với số tiên một trăm nghìn đồng. Sự việc rõ ràng như thế, Quân đã cảm ơn mình trước mặt thủ trưởng, sao thủ trưởng vẫn lạnh lùng yêu cầu mình phải làm kiểm điểm? Lập luận của thủ trưởng: Mọi công dân đều được bình đẳng trước pháp luật. Bình đẳng trước pháp luật là gì? Là ai có tội đến đâu phải được sử phạt đến đó. Không một ai có quyền làm giảm tội hoặc tăng tội cho người khác theo ý của mình. Hơn nữa đồng chí còn làm sai các quy trình đã được qui định chặt chẽ, dám cầm tiền của ngưòi mắc lỗi để đi nộp phạt hộ... Ừ thì mình có sai nhưng đâu đến mức... có bé cứ xé ra to ... Anh em vào sinh ra tử với nhau hàng chục trận ... Nghĩ tới đây cục uất từ đâu cứ dâng đầy lồng ngực, Thắng cầm bút viết:   
 
            CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
                ĐỘC LẬP -TỰ DO -HẠNH PHÚC
                           ĐƠN THÔI VIỆC

Viết xong mấy dòng chữ đó Thắng thẫn thờ buông bút, ngả đầu xuống thành ghế, mắt chăm chắm nhìn vào cõi mông lung ... Anh nhớ tới mùa đông ba năm trước... trong quân phục mùa đông, Thắng lặng lẽ đi quanh khu vực được phân công bảo vệ vũ trường Đi -A –Na ... Đó là cái mùa đông chết tiệt. Gió rợn người, trời lại lất phất mưa. Thủ trưởng đột ngột xuất hiện trước mắt anh. Ông hỏi nhỏ:          
- Có gì mới không ?
- Không, anh ạ .Mọi việc đều ổn.
- Em mới vào nghề được ít năm đã quen việc chưa?
- Rồi cũng quen dần thôi anh ạ. Mấy hôm trước em đang thanh thản xách túi đồ theo sau vợ đi mua sắm thì bỗng ... một bà tuổi đã xồn xồn từ đâu lao tới, vừa ném cà chua thối vào người em, miệng vừa hét vang chợ :
- Thằng này. Đúng thằng này chiều qua nó phạt và giữ xe của tao.
Em lúng túng chưa biết xử lý ra sao thì may quá vợ đã đứng chắn ngang mặt bà ấy, miệng hét to không kém:  
- Vi phạm luật thì phải phạt, phải giữ xe. Oan ức gì mà la mà hét .
Mọi người xúm lại. Uất đến tận cổ, em vẫn phải nhũn như con chi chi kéo vội vợ đi ngay. Thế là hết sướng   
Thủ trưởng tủm tỉm cười. Ông khẽ kéo Thắng đứng nép vào một gốc cây to để tránh những luồng gió lạnh. Lát sau ông thủ thỉ nói :
- Ngày mới cưới chị, anh cũng gặp một cú ra trò. Đang đèo chị đến giữa ngõ Thông Phong thì bất ngờ một tay thanh niên từ đâu xô ra ném gạch vào người. Anh tránh được và bẻ ngoặt tay nó ra sau. Khi quay lại nhìn chị, thấy máu đầu chảy lênh láng, anh uất quá  vung tay định cho nó vài quả đấm vào mặt. Nhưng ơn trời, chẳng hiểu sao anh lại ghìm được mình. Thật hú vía. Nhỡ mà cho nó vài quả vào mặt thì ... sự việc rồi sẽ đi đến đâu? Thì ra, nó là con trai ông chủ nhà trong ngõ mà buổi chiều bọn anh vừa lập biên bản về tội chứa chấp đồ ăn cắp.   
...Giá mà giờ này chúng mình đuợc bắp ngô nướng mà gặm thì sướng nhỉ?
Hai anh em cùng cười và chăm chú nhìn xung quanh. Gió càng về khuya càng rờn rợn. Mưa hình như dày hơn. Những hạt mưa nhỏ xíu, tê buốt như vụn băng xiên xiên bay qua những khoảng sáng ánh đèn. Cửa hậu vũ trường khẽ mở. Một nhóm thanh niên tuổi choai choai, đứa tay cầm chai, đứa tay cầm ly rượu liêu xiêu dìu bạn say khướt đi ra. Hai người đi về phía bọn chúng. Thủ trưởng nhẹ nhàng trách:
- Các cháu sao lại để cho bạn say thế? Trời rét thế này mà say rượu là nguy hiểm lắm. Các cháu đưa bạn về ngay nhà đi.
Bất ngờ tay thanh niên say mèm vung dậy giật cốc rượu trong tay đứa bạn hất thẳng vào mặt thủ trưởng , miệng lè nhè.
- Chúng mày là ... bọn ... nào mà ... nói ... như bố tao ấy ...
Thắng xô vào, túm ngực tên say rượu, dựng thẳng người hắn lên, dằn giọng :
- Mày muốn biết chúng tao là ai à ?
Lũ bạn rối rít xin lỗi. Tên say rượu mắt lờ đờ vẫn lắp bắp:
- Cùng ... lắm ... cớm ... Là cớm chứ gì ... Chấp ... chấp tất .... đố thằng nào ... dám động ... đến tao ...  
- Này thì đố này. Đố này! Thắng hét to và vung cánh tay rắn như sắt lên cao. Bỗng anh thấy tay mình tê dại. Thì ra thủ trưởng đã chặt mạnh vào tay anh. Ông dìu tên say rượu, miệng ôn tồn nói với lũ trẻ:
- Các cháu đưa bạn về nhà ngay. Không được lang thang nữa, nguy hiểm lắm.
 Dìu tên say rượu ngồi chắc chắn trên xe rồi, ông đi về phía Thắng, nói thủng thẳng :
- Chúng mình vừa lập chiến công sao mặt em lại hằm hằm như vậy? Thắng dịu mặt nhìn ông, ngơ ngác. Ông quàng tay qua cổ Thắng, cười cười nói :
- Em thực sự không biết mình vừa lập chiến công sao? Chiến công lớn nhất của chúng mình là giữ bình yên cho cuộc sống của dân. Nếu lúc ấy không ghìm nổi mình mà em đấm cho nó vài quả thì sự việc sẽ ra sao? Có bình yên không? Nói dại  nó say thế, lại gặp rét đậm, lại ăn đòn ... thì chỉ nghĩ thế anh đã rùng mình. Thôi, vui lên em. Cái nghề của chúng mình nó thế. Giữ cho cuộc sống bình yên thì chiến công đâu cần ầm ĩ. Chiến công thầm lặng mà em. Các nghề khác như: Nghề giáo, nghề y ... đối tượng phục vụ thuần khiết, trong sạch mà họ còn có lúc tức lộn ruột, huống chi chúng mình, đối tượng cực kỳ phức tạp: Địch thì tham tàn nham hiểm, lũ tham nhũng thì tinh vi xảo quyệt, bọn xì ke ma tuý hung hãn bất chấp, lũ du côn thì hung dữ ... Diệt được chúng khó mười thì cảm hoá, giáo dục chúng khó hai mươi. Cái nghề của mình nó thế. Các cụ thường dạy con cháu: Ăn đi trước - lội nước đi sau. Ý gì? Anh em mình có hiểu không mà sao trước hiểm nguy chúng mình cứ phải lao lên trước. Các cụ còn dạy: Phải tránh xa nơi hòn tên mũi đạn. Sao anh em chúng mình cứ nhằm chỗ hòn tên mũi đạn mà dấn thân vào, để mỗi lần ta xa nhà là bố mẹ vợ con phải bạc đầu lo lắng? Cái nghề của mình nó thế. Ấy là còn chưa nói tới cạm bẫy và những viên đạn bọc đường giăng khắp mọi nơi. Có nghề họ ăn nói lắp bắp tí chút cũng không sao. Mình giải thích chính sách – pháp luật của Đảng và nhà nước mà lắp bắp là không được. Có nghề họ buột miệng văng tục chửi thề có thể cho qua, nghề mình thử thế xem. Có người vi phạm pháp luật, họ có thể giả vờ ngô nghê như không hiểu, không biết, nghề mình vờ thế có được không ?... Đấy cái nghề của mình nó thế.    
Nghĩ đến đây Thắng lắc đầu quả quyết cầm bút viết thêm một loạt chữ vào đơn thôi việc. Rồi cũng quả quyết, anh tắt đèn đi ngủ.  
Nhưng Thắng không ngủ được... Anh bồi hồi nhớ về những gương mặt đồng đội thân yêu ... Nhớ những đêm đông đi tuần trên đường phố, Hà nội thiêm thiếp trong giấc ngủ yên bình  ...
Trưa hôm sau, đến giờ hẹn nộp bản kiểm điểm, Thắng lặng lẽ xem lại tờ đơn thôi việc, cẩn thận cho vào cặp rồi bước nhanh đến phòng chỉ huy. Bụng bảo dạ: không nói nhiều, nếu cần chỉ đặt tờ đơn xuống bàn rồi ra ngay. Thắng quả quyết bước vào, không thấy thủ trưởng đâu, chỉ thấy Vinh - một “sát thủ lão luyện” trong đội phòng chống ma tuý - ngồi ủ rũ. Thắng hỏi Vinh:
- Anh Lợi đâu ?
Vinh thủng thẳng :
- Ở phòng anh Tiến
- Ơ, anh Tiến cả ngày nay ở dưới khu giải toả cơ mà.
- Thế mới có phòng trống để ngồi thiền, nuốt ức, nuốt giận và tự kiểm điểm.   
Thắng ngạc nhiên thốt lên :
 - Tự kiểm điểm! Tội gì ?
 - Tội là thủ trưởng của tôi. Ông không thấy tôi đang ngồi đợi anh ấy   để nộp bản kiểm điểm đây à?
- Vớ vẩn ...Sáng nay các ông vừa phá chuyên án K24, bóc dỡ toàn bộ đường dây vận chuyển buôn bán chất ma tuý lớn nhất của thành phố trong ba năm gần đây, khen còn chưa kịp nói gì đến kiểm điểm.  
- Biết làm sao được. Cái nghề của mình nó thế. Nửa tháng qua chúng tôi phải lên Mộc châu nằm vùng. Chiều qua nhận được nguồn tin tin cậy báo: Vào khoảng 12h đêm qua sẽ có một đôi trai gái mang hàng đến giao ở cây gạo đình làng Phú Xuân... Thế là chúng tôi vội lao về. Ông bảo, đêm qua rét như thế mà chúng tôi phải nằm ở nghĩa địa, muỗi đốt nhoai nhoáy. Thế có khổ không. Đợi đến gần 12h, đúng là có đôi trai gái đi đến cây gạo. Thế là chúng tôi lao tới quật gọn hai đứa lăn ra đất. Mở còng, khoá sập lại rồi kéo đến trụ sở. Đến trụ sở mới biết bắt nhầm người. Thanh minh, xin lỗi thế nào gia đình họ vẫn không tin. May mà gần tiếng đồng hồ sau  nhóm ông Phát bắt được đôi trai gái mang heroin đến. Lúc ấy gia đình mới chịu đưa con về nhà, nhưng lại ngoắc thêm việc: Cô gái bị mất sợi dây chuyền 5 chỉ vàng. Thế là, thủ trưởng và mấy anh em chúng tôi phải căng mắt dò tìm, đến sáng bạch cũng không thấy.    
- Thế là ông vừa phải kiểm điểm vừa phải bỏ tiền túi ra đền à?
- Biết làm sao được, cái nghề mình nó thế. Công là công - tội là tội, rõ ràng, rành mạch, không thể lấy công xuê xoa cho tội được. Muốn hành nghề cho tốt phải rèn mình liên tục, rèn suốt đời để chiến thắng chính mình. Giờ thì tôi mới hiểu vì sao thủ trưởng lại treo chữ này, vừa nói Vinh vừa chỉ chữ NHẪN .    
Nghe Vinh nói mà lòng Thắng thấy hoang mang. Những vấn đề anh tưởng đã nghĩ chín lắm rồi, nghĩ đến nát óc ra rồi hoá ra vẫn còn ngây ngô, non nớt. May mà mình chưa thòi ra lá đơn thôi việc.  
- À mà, ông có việc muốn gặp thủ trưởng thì ngồi đây với tôi, chỉ mươi phút nữa xả stress xong là thủ trưởng xuống thôi – Vinh nói.
- Không, có việc gì quan trọng đâu. Tôi về đội đây. Chỉ nhờ ông nói với thủ truởng, tôi xuống để nộp bản kiểm điểm nhưng không gặp. Sáng mai tôi xin nộp.  
Nói xong Thắng vội vã bước ra. Vinh lắc đầu, tủm tỉm cười nói với theo Thắng: Cái nghề của mình nó thế, ông ạ !

LÊ MAI

Tác giả bài viết: Lê Mai

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây