TRƯA ẤY… MẬU THÂN - thơ Thái Giang

Thứ sáu - 23/03/2018 21:12
Trưa ấy… Mậu Thân tin sét đánh bất ngờ
Bom giặc thả trúng hầm, cha không còn nguyên xác
Ngôi nhà cổ vẹo xiêu tan nát
Anh chẳng kịp về… đau đớn quặn nơi xa
Chuyện lâu rồi, anh mới kể tôi nghe
Người kể và người nghe đều hai thứ tóc
Chuyện kể đau thương, kể qua nước mắt
Rưng rưng… tuổi gần bát thập tuần
Nhà anh ở khúc sông chảy ngược, bến phà cũng gần
Máy bay Mỹ ngày đêm quăng bom, nhả đạn
Nơi đó có cha mẹ già với đồng sâu ruộng cạn
Với đạn bom, sinh mệnh tính từng giờ
Trưa ấy… Mậu Thân tin sét đánh bất ngờ
Bom giặc thả trúng hầm, cha không còn nguyên xác
Ngôi nhà cổ vẹo xiêu tan nát
Anh chẳng kịp về… đau đớn quặn nơi xa
Xuân nay anh về, tuổi bằng ngày ấy của cha
Nghẹn ngào xõa tóc trước mộ người, mắt kính lão xẻ đời ra từng mảnh
Cầu Đô Lương thay phà trên dòng Lam biếc mặt trời sóng sánh
Bên ông có bà, có cháu chắt… mà vẫn thấy đơn côi!

Tháng Giêng Mậu Tuất 2018
Thái Giang
 Tags: đau đớn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây