TÂM SỰ BUỔI VỀ - thơ Thái Giang

Thứ hai - 29/01/2018 03:55
Bao kỷ niệm ngủ quên, bỗng dưng thức dậy
Ước gì… có lại ngày xưa
Mấy đứa mình ngồi với nhau sau một chặng đường dài
Đứa gác súng, cởi ba lô… về với vợ con, ruộng vườn, làng xóm
Đứa đi đó, đi đây thỏa cánh bay giữa trời cao biển rộng
Đứa quanh năm gõ đầu trẻ quê nhà
Lại có đứa đi tận những miền xa
Rồi ở lại lập cư thành quê mới
Ước lần về thỏa thích với dòng Lam tắm gội
Như cái thời con nít sún răng cười
Nếu không nhớ mấy đứa đã yên nghỉ quên cả đất trời
Thì đáng trách lớp chúng mình nhiều lắm
Đang rôm rả bỗng dưng im lặng
Chẳng ai bảo ai, cùng tưởng nhớ bạn mình
Bạn bè khen nhau: râu, tóc bạc vẫn còn nét rõ xinh
Như cái tuổi học trò hồn nhiên thuở ấy
Bao kỷ niệm ngủ quên, bỗng dưng thức dậy
Ước gì… có lại ngày xưa
Trời quê hương chợt nắng chen mưa
Mặc kệ đất trời… chúng mình cứ dốc bầu tâm sự
Mấy người ở xa: gái, trai vài ba đứa
Mấy anh lính về: con nửa tá trở lên
Gần 60 năm “nhen” lại chuyện cháu con
Ai tra khảo đâu, mà “khoe” ra hết cả
Mừng cho nhau, dẫu chuyện quên chuyện nhớ
Rồi lại xa nhau, người Hà Nội, kẻ Sài Gòn…
Cái tuổi cửu bát, thập tuần hỏi có gì để vui hơn
Mỗi độ xuân về gặp lại nhau nơi đường cày bỏ dở
Nơi có lời ru đồng hành những câu Kiều của mẹ
Mong con đi “chân cứng đá mềm”
Ngày xuân, chúng mình chung một nỗi niềm
Về xứ sở nơi chôn nhau cắt rốn
Thắp nén nhang thơm, dâng lên tiên tổ
Cúi lạy mẹ cha ở cõi vĩnh hằng
Rồi lại trở về với tổ ấm đang mong
Cùng vợ con, cháu chắt đón mùa xuân mới
Tạm biệt nhau, hẹn xuân sau gặp lại
Ơn quê nhà, nơi câu ví “giận, thương”

Thái Giang

Tác giả bài viết: Thái Giang

 Từ khóa: kỷ niệm

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây