SỰ TÍCH HOA DÃ QUỲ - thơ An Nguyên

Chủ nhật - 31/12/2017 08:50
Nơi yên nghỉ mối tình
Mọc hoa vàng rực rỡ
Mùa đông về lại nở
Tên “Dã Quỳ” thân thương!
SỰ  TÍCH HOA DÃ QUỲ - thơ An Nguyên
Tự ngày xửa ngày xưa
Giữa Tây nguyên hùng vỹ
Có một chàng tráng sĩ
Của tộc người La Siêng
Chàng mang tên Kơ Lang
Giỏi săn bắt, hái lượm
Yêu nụ hoa, cánh bướm
Đuổi ác thú giữ làng…
Như loài hoa Pơ Lang
Nàng Hơ Linh xinh đẹp
Dịu dàng và khuôn phép
Nhận tình yêu Kơ Lang
Những đêm vàng ánh trăng
Sóng yêu thành  điệu nhạc
Suối ngàn ngân câu hát
Đẹp duyên tình hoang mơ…
Nhưng chẳng có ai ngờ
La Rihn con tộc trưởng
Biếng lười, thích tận hưởng
Muốn lấy nàng Hơ Linh
Không được sự đáp tình
Y sinh lòng ghen tỵ
Dã tâm loài ác quỷ
Sai người bắt Kơ Lang
Đưa  sâu tít rừng hoang
Chúng trói chàng vào gốc
Mũi nứa, giáo… tàn độc
Xuyên xé chàng thịt da
Hơ Linh bỗng nhận ra
Chàng Kơ Lang gặp nạn
Nàng quyết đi tìm bạn
Dẫu ác thú, suối, đèo…
Kiệt sức giữa cheo leo
Nàng nghe Kơ Lang gọi
Giữa rừng hoang sập tối
Lòng mừng như nở hoa
Đi thêm cánh rừng xa
Lòng rụng rời quặn thắt
Thấy Kơ Lang thịt nát
Nàng quỳ ôm khóc than!
Cơn cuồng ghen bạo tàn
La Rihn dương cung bắn
Mũi tên giết tình bạn
Kơ Lang và Hơ Linh!
Nơi yên nghỉ mối tình
Mọc hoa vàng rực rỡ
Mùa đông về lại nở
Tên “Dã Quỳ” thân thương!
Dẫu chẵng  giữa phố phường
Hay chậu sành chậu sứ
Bên đường hoa vẫn giữ
Nét dịu dàng thủy chung…!

Krông Năng, chiều 31 tháng 12 năm 2017
An Nguyên

Tác giả bài viết: An Nguyên

Tổng số điểm của bài viết là: 6 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 3 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây