Quang Huỳnh với tập thơ lục bát Duyên quê

Thứ năm - 22/11/2018 21:38
Thơ Quang Huỳnh có hương thơm của tình mẹ, của cỏ hoa, của mây và gió. Ngôn từ trong sáng nặng những thương yêu ...mang đến cho ta nhiều cảm xúc đẹp.

 
Dù thời gian cứ mải miết trôi, con người bị cuốn theo vòng xoáy của mưu sinh, thì một thoáng nào đó bất chợt nhớ về quê cũ, lòng sẽ nôn nao tìm về chốn cố hương. Quang Huỳnh cũng vậy: thơ anh luôn có sự nồng nàn của tình yêu bản quán tha thiết:

Nắng mưa không thể phai mòn
Nét quê vẫn đẹp, vẫn giòn như xưa
( Nét quê )
Bước những bước chân trên con đường quê, mọi thứ quê nhà bỗng trở nên có tâm hồn. Từ cọng cỏ may vướng áo, cây cau trước cổng quen, một mảnh lá ông bụt nắm tay làm pháo...cho tuổi thơ ùa về:

Chỏng chơ còn lại chiếc gầu
Rỉ , han nhớ giếng để sầu cho ai.
                                                                 ( Còn đâu giếng làng )
Nước mắt người con xa xứ chảy rơi, bao kỷ niệm ngập tràn cất lên trong tim trên đất mẹ để bước chân ai kia không thể rời. Cố hương là máu thịt, là chốn đi về không ai có thể chối bỏ :
                              
Nuôi con khôn lớn thành người
Châu Giang, Núi Đọi trọn đời nhớ thương
                                                                                     (Bức tranh quê)
                             
Bến xưa cảnh cũ vẫn chờ
Ai hay kỷ niệm trong mơ lần về!
                                                                             ( Ngày ấy)

Anh cặm cụi giữa dòng sông tháng năm chỉ để tìm lại "Duyên quê" nơi bến đò xưa. Tìm lại người em láng giềng một thuở. Trái tìm luôn mong nhớ, đợi chờ rưng rưng với bao tiếng gọi ân tình của mảnh đất quê và thấy mình mắc nợ:
                
Tuổi thơ vào những chiều thu
Cánh diều cao vút, lời ru bổng trầm
Ngàn đời cây vẫn âm thầm
Chắn che bầu bạn, tri âm với đời
                                                                      ( Bóng dừa quê em )

Thơ Quang Huỳnh là một: "lục bát thơ"  vọng sâu những dư âm ngọt ngào. Bằng tấm lòng hiền thảo của một người con dành cho mẹ kính yêu. Tác giả đã dành tặng mẹ những vần thơ đẹp nhất :
                  
Con thương mẹ lắm, mẹ ơi!
Giá mà gánh được cho người vợi đau
                                                                         ( Giá mà gánh được)
                  
Con lớn khôn, mẹ chẳng còn
Chỉ trong tiềm thức cháu con tháng ngày
Mẹ ơi ! Con mẹ về đây
                Đốt hương gọi mẹ đong đầy nhớ thương
                                                                                  (Nhớ mẹ đồng chiêm )

      
Hay :               
Lo con ăn học tạm xong
Mẹ về vui cảnh tiên bồng cùng cha
Mẹ đi hiu quạnh cửa nhà
Cháu, con vắng mẹ xót xa nhói lòng .!
                                                                      ( Còn đâu dáng mẹ...ngày xưa)
                      
Đêm nào giấc ngủ cũng mơ
                Mơ con canh giữ cõi bờ biên cương ...
                Càng mong, càng nhớ, càng thương
                Con càng biền biệt, quê hương ...mẹ chờ
                                                                                        (Mẹ vẫn chơ con)
                     
Con đi cuối đất, cùng trời
                Không quên công mẹ một đời nắng mưa
                                                     ( Đời mẹ tôi)

Thơ Quang Huỳnh có hương thơm của tình mẹ, của cỏ hoa, của mây và gió. Ngôn từ trong sáng nặng những thương yêu ...mang đến cho ta nhiều cảm xúc đẹp. Thơ của Quang Huỳnh nặng một chữ "Về" quê hương, xứ sở. Quê đã trở thành phần hồn trong thơ anh. Cái say đắm đến đáng yêu vô ngần. những ước muốn của tác giả thật giản dị mà đong đầy lạc quan với niềm tin vĩnh hằng về những mùa an lành khấm khá cho đất quê:     

Bây giờ trên cánh đồng làng
Vào mùa thu hoạch lúa vàng trĩu bông
Rộn vui máy gặt trên đồng
No mùa, no mắt, no lòng...No quê .
                                                                                    ( No...)
Thời gian mải miết trôi theo quy luật, bỏ lại sau lưng biết bao thương nhớ:
                 
Đâu đây một giọng ca dao     
Ùa về kỷ niệm thuở nào trong tôi
                                                                     ( Tìm lại dấu xưa)
Như một giòng sông xanh mát, tâm hồn anh được tưới tắm bằng những lở bồi phù sa. Thơ anh chứa chan kỷ niệm nặng nghĩa, đậm tình:
                           
Trống đình mở hội xôn xao
Xuân về nhớ lại thuở nào còn thơ
                       ( Dáng quê một thuở)
    
                 Giếng quê tắm mát thuở nào
                 Nuôi ta khôn lớn nặng bao ân tình
                 Nay dùng nước máy khiết tinh
                Nhớ nguồn nước giếng quê mình ngày xưa
                                                   ( Giếng làng )

Tuổi tác, thời gian, sự rung cảm và duyên nợ với quê hương đã làm nên những vần thơ rất riêng của Quang Huỳnh. Thơ anh giản dị như không thể nào chân thật hơn được nữa. Mảnh đất quê, những thắng cảnh non nước hữu tình. Quang Huỳnh thường lấy hình dáng của con người giản dị, chân thật làm hình nền cho tác phẩm:
                                             
Ta về ta tắm ao ta
Chiếu thơ lục bát đậm đà tình quê .  
( Đậm đà tình quê)
Dù đi đến cùng trời, cuối đất, thơ anh vẫn chân chất một tình yêu. Anh đến với đời cả một tấm chân tình, viết về cuộc đời bằng cả nhiệt huyết sục sôi:
                                         
Đói nghèo như bóng mây tan
Quê hương thấm đậm chứa chan tình người
                                                                                    (Mùa gặt mới)
Dường như thơ chính là hơi thở, là nhịp điệu của cuộc sống thật tuyệt vời thổi vào trong anh tình yêu sâu sắc với thiên nhiên, với con người:
Thói đời đổi trắng thay đen
Cốt sao được việc đua chen làm giàu
Về quê mẹ mà lòng đau
Đất xưa, cảnh cũ còn đâu hỡi người?!.
(Hỡi người)
Quá khứ những ngày qua trong anh luôn tươi mới, luôn bồi hồi, sống động. Quá khứ ấy luôn là "tâm bão" là điểm hẹn đi về của bao thương nhớ, thủy chung, bao thề nguyền thổn thức. Nó như một mối nhân duyên kết nối đời anh với cội nguồn từng miền ký ức . Anh sống và viết những vần thơ rộn rã bằng hơi thở nồng nàn sâu thẳm:
                                                   
Nhà ta nay hết gieo neo
Gương cha cần, kiệm con theo suốt đời
Lấy gì đong hết mồ hôi
Của cha nhỏ xuống cho đời con xanh
                                                                                        ( Công cha)
Hay, bài Mùi hương bố kết có đoạn viết :    

Nhớ ngày hai đứa chung trường
Mùi hương bồ kết vấn vương đến giờ

Thơ Quang Huỳnh tha thiết, đắm đuối khôn nguôi một tấm lòng đau đáu với quê hương ruột thịt, với ruộng đồng rơm rạ, bờ tre, sáng trong đầy hồn quê thấm đậm chất nhân văn:
 Trầu cau đâu để thắm môi
 Còn đâu áo gụ của thời học sinh
 Xập xình... "át" lý trúc xinh
 Đất làng lên phố quê mình về đâu...?
                                                                                   (Làng ta lên phố)

Tập thơ lục bát " Duyên quê" đúng là tiếng nói của tâm hồn. Những điều tưởng như  không thể bộc bạch cùng ai thì thơ lại có thể thấu hiểu và sẻ chia . Quang Huỳnh tìm đến thơ cũng bởi lý do đó.

Bình Dương xuân Mậu Tuất 2018
Giang Sơn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây