NHỮNG MẢNH ĐỜI - thơ Thái Giang

Thứ ba - 29/05/2018 20:10
Cầm trên tay tập vé số âm thầm
Chú mải miết như chẳng bao giờ biết mỏi
Thức dậy khi mặt trời chưa kịp gọi
Buổi trăng lên chen phố, chẳng chịu về


Khó tìm được người nào lùn hơn chú bé
Đi bên lề đường, mà như chú đang lăn
Cầm trên tay tập vé số âm thầm
Chú mải miết như chẳng bao giờ biết mỏi
Thức dậy khi mặt trời chưa kịp gọi
Buổi trăng lên chen phố, chẳng chịu về
Cộng những bước chân ngắn “tủn” dọc vỉa hè
Đâu có nói ngoa, chắc mấy vòng đất nước!
Gặp bé gái tật nguyền nằm trên miếng ván, sao cầm lòng cho được
Trời mà chi chẳng cho bé dôi chân!
Cánh tay guộc gầy thế kia chống chọi với phong trần
Bầm dập đẩy mặt đường, để tiến lên phía trước
Từng vòng lăn cỏn con mang tiếng rao yếu ớt
Tay đẩy mặt đường, vé số để vào đâu
Đành cài lên mái tóc rối bù đầu
Vò nắng, xát mưa, chẳng rõ màu gì nữa
Chú bé lùn xót xa, xắn tay giúp đỡ
Kéo tấm ván lăn, kéo theo một mảnh đời
Trong nắng, trong mưa
bước chân ngắn, mảnh ván hẹp
với trời rộng, đất dài…

29.05.2018
Thái Giang

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây