Ngày xưa - thơ Thái Giang

Thứ hai - 10/12/2018 12:15
Mẹ giang rộng đôi tay gầy
Ôm đàn cháu chắt
Với con, ngày xưa là mẹ
Thật khó lòng gặp lại ngày xưa
Trời thì vẫn nắng, vẫn mưa
Vẫn tròn khuyết vầng trăng bốn mùa theo năm tháng
Nước vẫn trôi về chỗ trũng
Mẹ chẳng bao giờ thức dậy với cháu con
Hiếm quá đi thôi: những cánh cò trưa đồng vắng , tiếng hạc khuya trong đêm
Chẳng còn nữa áo tơi mẹ mang ra đồng suốt bốn mùa thầm lặng
Làm hạt thóc, củ khoai …mong cái chữ cho con
Con vô cớ ngày ấu thơ có lúc dỗi hờn
 
Như trời đang nắng chang chang bỗng dưng trút nước
Nếu là ngoài đồng thì áo tơi mẹ mặc
Lúc ở bên nôi: mẹ cho con cả ngọt ngào sâu thẳm lời ru
Giờ này con về bên mồ mẹ lất phất mưa thu
Cây khế mé đồi lúc lỉu chùm khế ngọt
Cây khế mẹ trồng cách nơi mẹ nằm chỉ trong gang tấc
Mà vợi vời xa cách xưa nay …
Ước gì ngày xưa là những tháng năm này
Mẹ giang rộng đôi tay gầy
Ôm đàn cháu chắt
Trời cho mẹ sáng lại hai con mắt
Cây khế mẹ trồng thêm hoa trái mùa sau…

Thái Giang

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Luong truy cap
50 năm Di chúc
50 NĂM DI CHÚC HỒ CHÍ MINH
“Việc gì lợi cho dân ta phải hết sức làm
Việc gì hại đến dân ta phải hết sức tránh”
MỜI QUẢNG CÁO
MỜI QUẢNG CÁO
LƯỢT TRUY CẬP TỪ 23-12-2016
  • Đang truy cập66
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm64
  • Hôm nay30,516
  • Tháng hiện tại628,472
  • Tổng lượt truy cập18,068,237
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây