Muôn nẻo phận người - thơ Thái Giang

Thứ tư - 14/06/2017 05:10
Úp măt vào thời gian khấn thầm trong dâu bể
Xòe bàn tay: ngang, dọc lối đi về
Rồi lại mơ, lại ước gặp lại buổi hẹn thề
Biết ảo vọng vô hình giằng níu
Chẳng dấu vào đâu nỗi niềm khắc khoải
Mưa vẫn mưa , nắng vẫn nắng…của trời
Thượng đế sinh ra kiếp phải làm người
Dẫu trốn chạy, vẫn là điều không tưởng

Đã là hoa nở sớm hay nở muộn
Có quyền kiêu sa, để ong bướm bận lòng
Đôi lúc trên đường làm cái việcchẳng được tính công
Vẫn khao khát làm cái điều như thế

Úp măt vào thời gian khấn thầm trong dâu bể
Xòe bàn tay: ngang, dọc lối đi về
Rồi lại mơ , lại ước gặp lại buổi hẹn thề
Biết  ảo vọng vô hình giằng níu

Giật mình trong khuya , tiếng tắc kè huyền diệu
Kéo linh hồn ai trở lại đúng phận người
Khắc khoải , muôn màng đong đầy gánh khóc cười
Gượng dậy, bước tìm chân trời siêu thoát !

12/6/2017
Thái Giang

Tác giả bài viết: Thái Giang

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây