MÙA THU VỚI NÀNG THƠ - Phạm Ngọc Thái

Chủ nhật - 14/10/2018 13:44
Anh là chàng thi sĩ ru em
Khi ôm ấp, khi vui cùng trăng gió
Mùa thu ơi, lòng ta da diết quá!
Văng vẳng bên chùa tiếng chuông ngân...
Anh nằm xuống dưới chân em thiếp ngủ
Ngọn cỏ thầm hứng gió mùa thu
Vái ma quỉ, nàng thơ thần diệu quá!
Ta đã yêu em suốt cuộc đời mơ...

Kia, lá vàng rơi xuống đầu ta đã thẫm
Và mặt trăng và bão tố tơi bời
Ta là bóng cả bình minh cùng bóng tối
Sống giữa đời hồn vẫn chơi vơi

Em tai quái mà dị phàm quá đỗi
Giết chồng như giết đười ươi
Chôn xác tình nhân như rận rệp bấu trên người (*)

Các nhà thơ đừng mạo muội
Biết riêng ai, sẽ đến lượt mỗi người !?

Anh là chàng thi sĩ ru em
Khi ôm ấp, khi vui cùng trăng gió
Mùa thu ơi, lòng ta da diết quá!
Văng vẳng bên chùa tiếng chuông ngân...

                          PHẠM NGỌC THÁI

----------

    (*)  Khi tôi đăng bài thơ này trên facebook, có bạn hỏi:

-  Sao có ba câu thơ lạ vậy anh?

    Tôi đã trả lời:
    
     Bạn muốn nói về ba câu này chứ gì:
Em tai quái mà dị phàm quá đỗi
Giết chồng như giết đười ươi
Chôn xác tình nhân như rận rệp bấu trên người ???

     Trong một bài viết trên báo, nhà văn Chu Lai từng cảnh tỉnh trong giới văn chương, đại ý rằng: Các nhà văn đừng ngộ tưởng? không phải cứ có danh hiệu nhà văn Việt Nam... là đã có chỗ ngồi trong “nát bàn” của Văn Đàn đâu?
     Thơ còn khốc lệt hơn văn xuôi nhiều bạn ạ!...  

- 100 nhà thơ của HNVVN may ra có dăm người để lại được cho nền văn hiến Thăng Long vài bài thơ… vừa vừa…

-  Thơ hay thì đếm trên đầu ngón tay thôi !

-  1.000 nhà thơ thì may ra… đôi người trở thành nhà thơ sáng giá cỡ như Xuân Quỳnh chẳng hạn? Tuy bà chưa phải là nhà thơ lớn, nhưng đã có số bài đậu được với thời gian để lưu truyền tên tuổi lại cho đời.

-  Còn khoảng 95% các nhà thơ cùng thời với bà, mặc dù cũng có tên tuổi ở đương đại thật đấy !? song chết đi là mang thơ luôn theo xuống mồ, thơ cũng mất luôn – Người ta gọi là HƯ DANH.

     Nàng thơ kỳ diệu nhưng cũng khủng khiếp thế đấy ! vào được “Đền Thánh của thi ca” xưa nay có mấy ai? Nàng tàn ác hơn mọi người đàn bà trên thế gian này – vậy mới có câu:

Giết chồng như giết đười ươi
Chôn xác tình nhân như rận rệp bấu trên người

Phần lớn các nhà thơ ta đều hoang tưởng cả đó mà? Một triệu người làm thơ thì 98% chết đi là hết tất, cả thơ và người - Nói theo Kinh Thánh: cát bụi lại trở về cát bụi mà thôi…  
                                                                                                                
     Một độc giả nữ khác lại comment:

-  Nàng Thơ độc ác vậy ? sao các anh say mê quá đỗi…  để hồn phơi cát bụi gió xương tàn ?
“Em tai quái mà dị phàm quá đỗi
Giết chồng như giết đười ươi
Chôn xác tình nhân như rận rệp bấu trên người”
-  “Nổi da gà” vì nàng thơ! - Hồ ly tinh hay tiên nữ giáng trần ?... mà các quân tử tình nguyện phơi thân xác, chết chìm dưới đao lưỡi Nàng Thơ?                                                       

     Tôi reply:

-  Sự thật là thế, em ạ! Một thời đại chỉ có vài ba người tồn tại với thi ca mà thôi... (Thời tiền chiến có thể coi là giai đoạn phục hưng của thơ ca Việt Nam, mới có nhiều nhà thơ lớn như Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, Xuân Diệu, Huy cận và tầm vóc, sáng giá như Bích Khê…).

-  Thơ ca khốc liệt thế, nhưng ai cũng muốn lao vào để lưu danh mà?... vào được “Đền Thánh” thì tiếng thơm muôn đời - Đến cỡ Bộ trưởng, Tổng giám đốc... ngày nay, ối người thừa tiền cũng lao vào thơ…  lấy tiền in thơ và chạy chọt…  để trở thành nhà thơ của HNVVN - Tưởng thế là mình sẽ lưu danh thiên cổ ? Họ quá hoang tưởng…

-  Nàng thơ là một Mỹ Nhân “hàng đỉnh”, nên dẫu chết… hàng vạn, hàng vạn kẻ vẫn lao vào nguyện ... thiêu thân ! Hihi…

Phạm Ngọc Thái

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây