MỘNG MƠ ĐÀ LẠT - thơ Thái Giang

Thứ sáu - 11/05/2018 19:45
Hồ Than Thở dưới kia sao lại lặng thinh
Để thác Prem bớt ồn ào… từng có
Như thể lời yêu còn rụt rè, để ngỏ
Thách với đất trời Đà Lạt đoán ra không?


Có thể nào không nhớ buổi này
Lên Đà Lạt, xứ ngàn hoa níu khách
Chùm hoa nắng tháng năm trong từng ngõ ngách
Người đi bên nhau như nhẹ bước thềm trời
Em tủm tỉm cười, hay hoa tủm tỉm cười
Mà ong bướm cùng say, giang vờn đôi cánh mỏng
Nhịp thở con tim dồn muôn đợt sóng
Ai chẳng đa tình rồi cũng phải đa tình
Hồ Than Thở dưới kia sao lại lặng thinh
Để thác Prem bớt ồn ào… từng có
Như thể lời yêu còn rụt rè, để ngỏ
Thách với đất trời Đà Lạt đoán ra không?
Về đâu thế, cơn gió thời gian mênh mông
Tôi muốn làm bức tường ngăn gió giữa trời cao đất rộng
Ngăn hương nồng nàn ngàn hoa Đà Lạt
Tặng khách thập phương gặt giây phút mộng mơ!

11.05.2018
Thái Giang

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây