MẮT CỎ - thơ Thái Giang

Thứ sáu - 15/09/2017 21:33
Dẫu lúc đứng bóng hay mặt trời nghiêngNhững bông hoa sim cứ tím bầm trên mắt cỏ


Tôi đứng lặng trước mộ người con gái
Bộn bề, nôn nao… những ký ức ùa về
Mấy mươi năm rồi, em ở lại với quê
Dưới nắm mộ mùa thay lá, lớp vỏ ngoài: mắt cỏ

Chẳng phải là người thân không có tiền xây lăng mộ
Mà nơi em an nghỉ cuối cùng: êm đẹp đến linh thiêng
Dẫu lúc đứng bóng hay mặt trời nghiêng
Những bông hoa sim cứ tím bầm trên mắt cỏ

Cái tuổi đôi mươi của em, lắm trai làng mắc nợ
Mang theo suốt hành trình nụ cười ấy: thân yêu!
Dẫu là tôi đã tuổi sang chiều
Khi trở về vẫn ngỡ mình lạc vào thiên đường mắt cỏ

Hay là em ẩn hiện nguyên hình trên nắm mộ
Để người về nuối tiếc mãi, ơi em
Cầu mong trời buông màn sương xuống mộ cả ngày đêm
Vỗ về hồn em dưới nắm mồ có bốn mùa: mắt cỏ

14.9.2017
THÁI GIANG

Tác giả bài viết: Thái Giang

 Từ khóa: mặt trời, tím bầm

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây