Lục bát duyên quê – nơi thi sĩ Nguyễn Quang Huỳnh Gom góp những kỷ niệm về quê hương

Thứ ba - 08/05/2018 17:22
Với Nguyễn Quang Huỳnh, Lục bát duyên quê mà thi sĩ lưu giữ trong tim thật gần gũi mà cũng thật thiêng liêng, đầy ắp yêu thương cùng những niềm vui, niềm tự hào và điều đó thôi thúc tác giả viết lên những bài thơ lục bát đẹp giàu tình yêu về quê hương mình.
Quê hương là gì, chúng ta rất khó để định nghĩa một cách chính xác và đầy đủ. Quê hương, nơi cội nguồn tổ tiên, nơi ông bà, cha mẹ hay ta được sinh ra, gắn liền với thời thơ ấu đong đầy bao ký ức đẹp đẽ. Ký ức luôn nhắc nhở ta không được quên và không thể nào quên được dù có đi đâu về đâu. Với Nguyễn Quang Huỳnh, Lục bát duyên quê mà thi sĩ lưu giữ trong tim thật gần gũi mà cũng thật thiêng liêng, đầy ắp yêu thương cùng những niềm vui, niềm tự hào và điều đó thôi thúc tác giả viết lên những bài thơ lục bát đẹp giàu tình yêu về quê hương mình.

“Người quê chân chất dịu dàng
Làng quê yên ả mấy hàng dậu thưa
Đồng quê hai vụ chiêm mùa
Mùa nào thức ấy nắng mưa thuận hòa”
(Nét quê)

Nhớ về quê hương, nhớ về nơi “chôn nhau cắt rốn” mỗi người lại có những kỉ niệm, những mong nhớ riêng. Đó có thể là hình ảnh con trâu với cánh đồng xanh bát ngát, là những mái nhà liêu xiêu, là hình ảnh của bà, của mẹ… Đối với Nguyễn Quang Huỳnh, làng quê trong ông có một hương vị riêng: hiền hòa và bát ngát nơi đó có dáng hình thân thương của em về một miền thương nhớ:

“Dáng nghiêng mọc ở bờ ao
“Tàu dừa chiếc lược chải vào mây xanh”
Quả khô mà nước ngọt lành
Cơm dừa phau trắng, vừa thanh vừa bùi
(Bóng dừa quê em)

Đọc tập thơ Lục bát duyên quê tác giả còn đưa người đọc thấy thấp thoáng hình bóng của người mẹ, với tiếng ru à ơi cõi lòng, thân thương. Tại đây ta như được trở về với hương vị ngọt ngào từ tim mẹ rót vào giấc ngủ. Đâu đó thấp thoáng, dáng hình bịn rịn của người con khi phải rời xa mẹ đi nhập ngũ phục vụ cho đất nước. Qua những vần thơ lục bát, tác giả đã tạo nên một bản hùng ca về người mẹ Việt Nam trường kỳ bất diệt luôn sống mãi trong lòng người.

“Nhớ về đời mẹ xưa xa
Tảo tần khuya, sớm “gánh” qua tháng ngày
Đêm đông áo mỏng, thân gầy
Rạ rơm trải ổ… đọa đầy gieo neo!”
(Còn đâu dáng mẹ… ngày xưa)

Có thể nói: những hồi ức về chiến tranh đã khắc sâu vào tâm trí lớp lớp các thế hệ. Viết về quê hương gửi trong đó là những kỷ niệm về chiến tranh như tìm về một huyền thoại, một câu chuyện cổ tích đời thường. Những trang thơ của Nguyễn Quáng Huỳnh luôn là dòng hồi ức đẹp về một chặng đường chất chứa những dấu tích, những sự kiện. Ở đó cũng chan chứa một tấm lòng, một nghĩa cử cao đẹp với đồng đội, quê hương và cuộc đời.

“Nhiều khi nhạt muỗi, đói cơm
Đạn, bom cày xới, giang sơn điêu tàn
Rừng xanh tiếng võng vẫn vang
Dạt dào, kẽo kẹt như ngàn lời ru”
(Cái võng Trường Sơn)

Được khơi nguồn từ mạch cảm xúc yêu sâu lắng, nặng dày, Lục bát duyên quê của Nguyễn Quang Huỳnh đem đến cho ta một trái tim yêu đầy đa cảm, nhiều vấn vương về những kỷ niệm đẹp của vùng quê Việt qua thể thơ lục bát truyền thống. Cũng qua đây gợi cho đọc giả về một thời để nhớ để thương, về những tháng năm hào hùng, oanh liệt của dân tộc. Có lẽ những sáng tác trong tập thơ này gợi cho ta một men say đằm thắm, nặng lời ước hẹn, thương yêu; nhắc nhớ mỗi người hãy biết yêu quê hương, nguồn cội!

Hà Nội tháng 5 năm 2018
Ban biên tập

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây