KÝ ỨC LÒNG - chùm thơ Thái Giang

Thứ ba - 05/12/2017 18:42
Tôi sẽ về tìm lại nơi quê
Những ký ức một thời ở đó
Dây khoai bò ngang vồng, luống cày úp để thở
Mẹ tôi bàn chân nứt nẻ đến cuối đời
NỢ

Thơ người viết giữa trần ai
Nặng mang cung bậc đan cài tình riêng
Hồn treo lệch mảnh trăng nghiêng
Soi vào cấm địa trùng triềng lứa đôi
Sợi thương, sợi nhớ đan gùi
Chở về năm tháng buồn vui khó ngờ
Mắt huyền dõi xứ mộng mơ
Cháy vùng sơn cước, chực chờ buông câu
Thả neo tình, khá nhiệm mầu
Để ai trăm nhặt, ngàn khâu kiếp trần
Khi bông hoa bung cánh dần
Là khi bóng của nàng Xuân đợi người
Thôi thì cũng một phận người
Đa đoan chi lắm, khóc cười với ai!
04/12/2017


KÝ ỨC LÒNG

Tôi sẽ về tìm lại nơi quê
Những ký ức một thời ở đó
Dây khoai bò ngang vồng, luống cày úp để thở
Mẹ tôi bàn chân nứt nẻ đến cuối đời
Tháng bảy, tháng ba… giáp hạt tại đất, trời
Đôi bàn tay cha chưa một ngày ngưng nghỉ
Vai cha sạn chai vác cày bừa ra đồng vừa sản xuất vừa chống Mỹ
Con trâu biết thương người: no, đói bước đều chân
Con suối mùa nào cũng trong veo như hạt mồ hôi tảo tần
Chắt nước mát trong rễ cây, hẻm núi
Tưới cho ruộng bậc thang, mùa nối mùa đắp đổi
Tôi và em lớn dần theo mùa vụ nơi quê
Tiếng chuông xứ Đạo sớm tối đếm bước người về
Mõ trâu râm ran cài âm thanh  ngõ xóm
Mùa cấy gieo lại mùa hái gặt
Ngô lúa sân kho hợp tác, rộn cùng người
Chiến tranh hai miền: giặc đất, giặc trời
Lứa thanh niên chúng tôi: quyết tâm thư bằng máu
Bạn bè tôi đi, có đứa không bao giờ trở lại
Mẹ già trên trăm tuổi trước khi nhắm mắt vẫn gọi tên con
Có vật dụng nào đong đếm được ký ức của làng
Nhiều như những hạt bắp, củ khoai, bông lúa
Giàu như cảm xúc người đi xa bồi hồi nỗi nhớ
Vui, buồn…
            sâu nặng lắm
                           quê ơi!

05/12/2017
Thái Giang

Tác giả bài viết: Thái Giang

 Từ khóa: ký ức, nứt nẻ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây