KHÔNG THỂ NÀO QUÊN! - thơ Quang Huỳnh

Thứ hai - 29/04/2019 18:41
Nhớ đông đội mình mé đồi nằm lại
Hành trang mang theo suốt một thời hoa lửa
Không thể nào quên ...
                                 Đồng đội
                                      Đồng đội ơi !
KHÔNG THỂ NÀO QUÊN! - thơ Quang Huỳnh
Không thể nào quên những cơn  sốt rét rừng già
Cả tiểu đội dồn chăn màn đắp cho tôi
Rét từ ruột,  rét ra
Rét qua rồi lại đến hồi khát nước
Uống nước vào, người vã mồ hôi
Thương bạn tôi sốt ác tính vĩnh viễn nằm lại chân đồi
Còn chúng tôi, tiếp vào chiến dịch
 
Mấy tháng mùa khô chạy đua đưa hàng đến đích
Súng, đạn, quân lương phục vụ kịp chiến trường
Lúc quay về xe chở lính bị thương ...
Thương bộ đôi chiến trường quần nhau với giặc
 
Đánh trận nằm hầm áo, quần tơi tả ...
Quyết mở đường bị địch bủa vây
Có nhiều khi nhịn đói mấy ngày
Bị giặc càn, quân lương vào không kịp
 
Gói thuốc "rê" chia nhau mà hút
Cố hít hà nhả khói làm vui ...
Vòng soắn O tròn cứ thong thả nhả lên trời
Cánh lính chiến đắc chí nhìn cười ha hả
 
Cho quên đi cái nhớ  nhà,  thương mẹ, nhớ cha
Bao năm qua con không về, để mẹ cha ngóng đợi
Chưa hẹn ngày về gặp lại người yêu
Thời gian trôi càng nhung nhớ thêm nhiều
 
Nhớ đông đội mình mé đồi nằm lại
Hành trang mang theo suốt một thời hoa lửa
Không thể nào quên ...
                                 Đồng đội
                                      Đồng đội ơi ! .
                                             26/4/2019
                                 Nguyễn Quang Huỳnh
 Tags: không thể

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây