KẾT NỐI TÌNH THƠ - Thái Giang

Thứ tư - 22/11/2017 00:45
Có những cuộc tình đào chôn thật sâu
Mà cứ hiện về níu giằng khó gỡ
Đừng phủ nhận, đó là điều gàn dở
Để nuối tiếc quặn đời, vì một nỗi yêu anh
KẾT NỐI TÌNH THƠ - Thái Giang
Anh chỉ dám nắm bàn tay em
Trong chốc lát mà nồng nàn đến thế
Trong tưởng tượng phút giây quá trễ
Tiếc mãi rồi, em lỗi hẹn với anh
Mùa đông đã về, em đừng mặc mỏng manh
Thiên hạ phải để mắt như người khờ khạo
Trái tim nào bị tình si dạy bảo
Cái gương xưa, Từ Hải chết vì yêu
Lầm lũi đi tìm, tìm mãi đến cuối chiều
Đừng trách nhau, tội cho nhau nhiều lắm
Bến thì đợi, thuyền cứ đi không sợ đắm
Khi quay về gặp lại thật lạ lùng
Kẻ bắt bóng, người có có, không không
Vấp phải rét đông tay chân tê cóng
Cuồng yêu đến mức trái tim rát bỏng
Tỉnh mộng ra rồi, xòe tay bóng vuột xa
Chiều tím thật đó em, nào phải mực pha
Nhấc kính lên, thực hư tràn khóe mắt
Lắng lại tâm tư, nhận ra điều rất thật
Buông tiếng thở dài chảy thành suối từ lâu
Có những cuộc tình đào chôn thật sâu
Mà cứ hiện về níu giằng khó gỡ
Đừng phủ nhận, đó là điều gàn dở
Để nuối tiếc quặn đời, vì một nỗi yêu anh
Buồn ngủ lắm rồi lại gặp tấm chiếu manh
Cứ ngả lưng như mục đồng, em nhé!
Xanh cỏ bờ đê chiều quê vắng vẻ
Mặc ai xuôi ngược vạn nẻo đường
Trăm ngàn lối về với thung lũng yêu thương
Sẽ gần lắm… đâu có bờ xa cách.

20/11/2017
Thái Giang

Tác giả bài viết: Thái Giang

 Từ khóa: phủ nhận

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây