Có một điều ước - thơ Thái Giang

Thứ năm - 16/02/2017 17:56
Em thở dài khi tôi hỏi chuyện chồng con
Em thoáng buồn khi chạm điều không thể
Bao nhiêu đêm đợi người ấy về , chỉ nghe nỉ non tiếng dế
Vạt sương rầu rầu gõ nhịp mái nhà tôn
Có một điều ước - thơ Thái Giang
Mấy chục năm rồi, tôi gặp lại em
Khác nhiều qua, chỉ còn quen đôi mắt
Vẫn giọng nói hồn nhiên và nụ cười tinh nghịch
Cũng phải thôi bởi tính nết khó đổi dời

Mà lạ chưa, bầu bạn đã phải nứa vừa đôi
Em vẫn thế, một giường, một gối
Một niêu cơm, thừa tháng ngày nhàn rỗi
Tất bật lo toan, đã đổ hết những cung đường …

Tường nhà em treo mấy chiếc huân chương
Tôi nhìn em thật lâu, qua chiếc gương đối diện
Tính nét ngày xưa ở em , sao mà thật hiếm
Lúm đồng tiền, đã hóa kiếp vào sóng ngoặc kép, ngoặc đơn

Em thở dài khi tôi hỏi chuyện chồng con
Em thoáng buồn khi chạm điều không thể
Bao nhiêu đêm đợi người ấy về , chỉ nghe nỉ non tiếng dế
Vạt sương rầu rầu gõ nhịp mái nhà tôn

Chưa làm vợ người ta em vẫn khâm liệm một linh hồn
Và coi đó là người chồng duy nhất
Tấm hình trắng đen bạc màu, như phù sa hết chất
Tháng năm dài ngủ thức với em

Khi chưa gặp lại em, nghe bạn kể  tôi chưa tin
Giờ gặp lại rồi, càng thương đau hai người bạn
Ba đứa chúng mình ba nẻo đời thầm lặng
Ước có phép gì lại gặp buổi ra đi .

13/2/2017
Thái Giang

Tác giả bài viết: Thái Giang

 Từ khóa: thở dài, nỉ non

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây