Chùm thơ về ngày thương binh liệt sĩ của Trần Đình Nhân

Thứ sáu - 28/07/2017 20:39
Hàng trăm nghìn liệt sĩ đang nằm đâu?
Món nợ chúng tôi không bao giờ trả hết
LÚA VÀNG CÒN MÃI RƠM THƠM

Kính tặng liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc và liệt sĩ Đặng Thuỳ Trâm”

Nếu không có chiến tranh
Thạc sẽ là nhà thơ nhà văn?
Thuỳ Trâm mãi là bác sỹ
Sáng tác những áng văn thơ
Và chữa bệnh cho đời.
Đất mẹ miền Nam đang lửa bỏng ,nước sôi
Chị và Anh không thể ngồi yên
Trên giảng đường đại học.
Súng trên vai, ba lô con cóc
Cùng ngàn vạn thanh niên
Thanh thản lên đường…
Trong bệnh xá tiền phương
Giữa núi rừng Đức Phổ (1)
Dưới bom rơi, đạn nổ
Dốc lòng cứu chữa thương binh.
Khi tâm sự với mình
Chị thấy cô đơn quá.
Quảng Trị mùa hè đỏ lửa,
Thành Cổ “Tám mươi mốt ngày đêm”(2)
Có những phút bình yên
Thạc tranh thủ giở xem nhật ký.
Có một sự ngẫu nhiên thú vị:
Hai nhật ký cùng đi
xa hàng ngàn vạn dặm.(3)
Ba mươi năm sau  giải phóng
Lạị tìm về Quê hương,
Hy sinh khác chiến trường
Nay ở chung một chỗ
“Nhà” (4) Thuỳ đây,Thạc đó
Cách vài chục bước đi.

Từ những trang nhật ký
Viết về bạn, về mình
Thạc, Thuỳ Trâm để lại
Cho đời thêm niềm tin./.

Tháng 4 / 2005
(1): Đức Phổ:  một huyện thuộc tỉnh Quảng Ngãi.
(2): cuộc chiến đấu giữ thành Quảng Trị năm 1972 diễn ra trong 81 ngày đêm.
(3): nhật ký của Thạc, gia đình gửi cho người yêu lúc đó đang học ở nước ngoài. Nhật ký của Thuỳ Trâm do một cựu binh Mỹ mang vể nước khi rút khỏi Việt Nam năm 1973.
(4): hài cốt của hai liệt sĩ được gia đình đưa về an táng tại nghĩa trang Liệt sĩ  huyện Từ Liêm-Hà Nội , hai ngôi mộ nằm gần nhau



NỖI NIỀM SAU CHIẾN TRANH

(Kính tặng những người lính bị nhiễm chất độc màu da cam)

Trở về sau chiến tranh
Chị đón anh trong nụ cười
Trôi theo dòng nước mắt
Mòn mỏi tháng năm
Khắc khoải  âu lo
Trông ngóng đợi chờ.

Tài sản mang về
Gọn trong ba lô
Dăm bánh lương khô
Mấy chục viên ký ninh
Chưa uống hết
Quà dành cho vợ
Bốn thước vải “soa”.

Phục viên ở lại quê nhà
Cùng vợ chăm đàn gà lứa lợn.
Con trai đầu lòng cất tiếng khóc oa oa..
Trong niềm vui của bố mẹ, ông bà.
Không hiểu sao khi cháu lên ba
Đầu cứ to ra, nước da mai mái
Nằm một nơi không bước được bước nào.
Hết hy vọng rồi đợi những đứa sau.
Cháu thứ hai, thứ ba cũng vậy
Mười mấy năm vẫn chân khoeò, miệng méo
Suốt ngày cười, chẳng nói được một câu.
Dưới mái tranh xiêu , bạc trắng mái đầu
Chị và anh thay nhau chăm lũ nhỏ
Có đồng đội, chính quyền trong lúc khốn khó
Vẫn còn nhiều lận đận, lao đao.

Trên cơ thể anh chẳng có vết thương cào
Mà nỗi đau buốt da, xé thịt.
Ôi! di chứng chiến tranh
Đâu phải chỉ riêng anh
Người cựu  binh già
Chưa thẻ thương binh./.


ĐI TÌM ĐỒNG ĐỘI

( Kính tặng các đơn vị đi tìm hài cốt liệt sĩ)

Chiến tranh đi qua đã mấy chục năm
Các anh vẫn nằm lại giữa rừng già rừng le rừng khộp
Trên đất Triệu Voi, trên đất Chùa Tháp
Trên Trường Sơn Tây, Trường Sơn Đông…
Khâm liệm các anh sau lúc hy sinh
Đồng đội gói bằng áo mưa, tăng, võng
Cùng những kỷ vật đơn sơ khi còn sống
Hòn đá, mảnh tôn…cọc đóng chân mồ.
***
Chúng tôi - đồng đội cũ của các anh
Cùng những người lính trẻ
Lại lội rừng, lại vượt Trường Sơn…
Hành trang  mang theo cuốc, xẻng vẹt mòn
Tấm sơ đồ, vài mẩu  tin ngắn ngủi
Những mong tìm được và đón các anh về
Với đất Mẹ yêu thương…

Chiến trường xưa nơi các anh nằm
Giờ lẩn khuất giữa bạt ngàn cây cối
Trải bao mùa mưa tuôn, nắng xối
Mồ  san bằng dưới chân núi, bờ khe…
(Có anh nằm ở dưới bụi tre
Qua thông tin người mế Lào cung cấp
Sau khi chôn đồng đội anh chặt đoạn tre đóng cọc
Bụi tre bây giờ là cái cọc tre xưa…)*
Chúng tôi đi chẳng quản nắng mưa
Mong ước nhiều mà chưa làm được
Địa bàn rộng trải dài trên ba nước
Rừng bạt ngàn suối thẳm, thung sâu…
***
Hàng trăm nghìn liệt sĩ đang nằm đâu?
Món nợ chúng tôi không bao giờ trả hết
Những bước chân vẫn luồn rừng mải miết…
Mong tìm ra và đón các anh về./.

* Đội tìm mộ liệt sĩ dã tìm thấy hài cốt liệt sĩ  nằm sâu dưới một bụi tre rất lớn


NHỚ MỰ*

(Kính tặng hương hồn mự Hạ kính yêu)

Cưới nhau xong được mấy ngày
Chú lên đơn vị vào ngay chiến trường
Mự tôi ở lại hậu phương
Giấu đi bao nỗi nhớ thương trong lòng.

Ngày vui thống nhất non sông
Bao người vợ lính gặp chồng hân hoan.
Trong căn nhà trống tuyềnh toàng
Mự ngồi bên  ngọn đèn tàn lắt lay.
Chắp tay, khấn đấng cao dày
Phúc nhà, chồng - vợ sớm ngày đoàn viên.
Chạy quanh xóm dưới, làng trên
Hỏi thăm đâu cũng bặt im tin chồng.

Thế rồi một buổi chiều Đông
Mự đang cấy ở xứ đồng Ló Nhang**.
Nghe xôn xao ở trong làng
Bỏ quên quang gánh vội vàng bước chân.
Thấy người nhao nhác ngoài sân
Con tim mách bảo Mự rằng hung tin...
Giấy báo tử - Chú hy sinh
Từ đây…đơn lẻ một mình... từ đây…

Cháu về quê được mấy ngày
Đến thăm, Mự nắm bàn tay ân cần
Bữa cơm tối, đãi người thân
Đơn sơ đạm bạc... chứa chan nghĩa tình.
Tay đơm đầy bát cháu mình
Mắt ngân ngấn lệ, lặng nhìn cháu ăn.

Cả đời  vất vả, nhọc nhằn
Cô đơn, góa bụa muôn vàn nỗi đau…
Lấy chồng chẳng được làm dâu***
Chưa kịp làm mẹ, trắng đầu khăn tang.

Lòng thành cháu thắp nén nhang
Nhìn di ảnh Chú càng thương Mự nhiều.
Hỡi hương hồn Mự kính yêu!
Nhớ thương cháu viết bao nhiêu... cho đầy./.

*Mự:Thím, **Ló Nhang: tên một xứ đồng,
***:Cha mẹ chồng mất sớm



CHỊ TÔI

Trẻ trung xuân sắc một thời
Vừa cập kê đã có người yêu thương.
Người yêu  nằm lại chiến trường
Chị tôi ở vậy ruộng nương cấy cày.

Tuổi xuân khép lại từ đây
Mặc bao nhiêu đám Mẹ Thầy mối manh.
Chị như lá đã lìa cành
Trái tim trĩu nặng một vành khăn tang.

Từ khi duyên phận lỡ làng
Chị tôi lặng lẽ như đàn không dây,
Mải mê công việc suốt ngày
Đêm về gối chiếc đong đầy tương tư.


Mơn man cơn gió mùa thu
Mái đầu ngả bạc ngồi ru cháu người ...
Vẳng trầm trong giọng ầu... ơi...
Giá như ngày ấy, chị tôi một lần... ./.

TRẦN ĐÌNH NHÂN
 Từ khóa: bao giờ, liệt sĩ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây