BỤI ĐỜI - thơ Quang Nguyễn

Thứ hai - 27/11/2017 00:02
Đời có mùa xuân, ta rót chút mật
Pha vị ngọt, hoà lẫn vào đắng cay
Ta đi ngang, gió bão cuộc đời này
Người bụi bẩn, những vết nhơ ban tặng
Cúi mặt xuống, nhặt lấy niềm cay đắng
Đời vứt đi, những tàng dư không cần
Ta lại tiếc, lượm lại, rồi in hằn
Coi như ngọc, châu báu, quý giá nhất
Đời có mùa xuân, ta rót chút mật
Pha vị ngọt, hoà lẫn vào đắng cay
Ta đi ngang, gió bão cuộc đời này
Người bụi bẩn, những vết nhơ ban tặng
Trông lập dị, toàn thân khét mùi nắng
Vị khách hờ, bụi mờ chốn phong sương
Can thiệp vào, nhởn nhơ ải vô thường
Đời cười với đời, ta khóc với Cuội
Mảnh sầu vơi, bóng nguyệt, lung lay tủi
Dưới trần gian, văng vẳng tiếng thi ca
Bỏ vào đời, trộn đều, gặm nhấm, thoa
Mùi vị nào, như tửu, mỹ nữ rót
Đời chê đắng ư, ta vẫn thấy ngọt.

Quang Nguyễn
 Từ khóa: cuộc đời, gió bão

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây