Bến Vắng Không Mùa - thơ Thái Giang

Chủ nhật - 08/10/2017 21:40
Thấm vào máu, mồ hôi, thầm lặng
Thấm vào nơi bến vắng không mùa


Tôi thả neo vào bến vắng không mùa
Nghe gió thổi, tưởng người xa đang tới
Ngước mắt xâu chùm sao, mai ngày gửi con chim ngói
Sợ rụng rợi hạt ngọc sáng cuối trời
Xòe bàn tay, đường ngang dọc không lời
Úp mặt vào, khấn thần điều tưởng tượn
Bụng đói cồn cào, thèm bắp ngô nướng
Rất quê mùa, mà ảo giác hồ nghi
Lại sắp hết năm rồi, trong vườn hanh Lưu Ly
Sao thấy nhớ cái chuyện xưa, tĩnh cũ
Trời chi khéo ờm ờ để duyên trầu cách trở
Ai Lương Sơn bá để người mơ Chúc Anh Đài
Thong thả mà đi, bước ngắn bước dài
Cứ rót mãi chén rượu đời trơ đáy
Dẫu là giữa trưa, tiếng gà thức dậy
Giấc ngủ chin trong mem rượu nhân văn
 Đong cái bâng quơ đấy gánh nhọc nhằn
Gánh về biển đổi một kho muối nặm
Thấm vào máu, mồ hôi, thầm lặng
Thấm vào nơi bến vắng không mùa

08.10.20107
TháiGiang
                                                                                       

Tác giả bài viết: Thái Giang

 Từ khóa: mồ hôi

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây