Ân huệ cuộc đời - thơ Thái Giang

Thứ ba - 04/07/2017 13:13
Chẳng cần pha màu, tím là hoàng hôn
Đất có chủ, giới ranh không cần lựa chọn
Úp hai bàn tay ấm, vỗ về đầy mười ngón
Ân huệ cuộc đời cho hết thảy gần xa.
Đoán biết được em đã tuổi mấy mươi
Thì cánh hoa đời thường dễ dàng vụn vỡ
Tâm bất an :ngủ, thức... đều trăn trở
Ớt trộn bồ hòn: đắng đót, nồng cay

Sao người đời cứ lạm dụng từ “say”
Đến cả lúc cơn gió đổi mùa vồi vội
Đời thế mà em: hết chìm lại nổi
Cấy mùa bâng quơ, gặt hái được vu vơ

Giang rộng vòng tay ôm lấy bó hoa Thơ
Được chăm chút từ vườn đời, năm tháng
Chắt lọc từ sợi mưa, hạt nắng
Để được nâng niu trong sáng sớm tinh khôi

Điều giản dị gần mà lại hóa xa xôi
Khi tâm tưởng gửi vào trong thương nhớ
Cố nhặt lên mảnh tình đổ vỡ
Ghép lại, biết đâu gặp duyên nợ...buồn thêm

Gió cứ thế, thổi suốt ngày đêm
Bởi con sóng ngoài khơi bao giờ cũng nhớ
Buồm đẩy thuyền đi, ơn nhiều ngọn gió
Nghiêng cả đất trời là những cơn mưa

Tiếng gà tròn vo cả giấc mơ trưa
Níu kéo người đi quay về chẳng biết
Trao âm hưởng quê nhà , có bao giờ là hết
Truyền đời qua mấy chặng ngàn năm

Mẹ thường khuyên con  làm gì cũng phải trọng chữ Tâm
Sau bồi lở cuộc đời , ngoảnh lại nhìn...tiếc nuối
Cứ sống thế đi, dẫu là giây phút cuối
Đầu bạc,răng long ...với mẹ: mình vẫn là con

Chẳng cần pha màu, tím là hoàng hôn
Đất có chủ, giới ranh không cần lựa chọn
Úp hai bàn tay ấm, vỗ về đầy mười ngón
Ân huệ cuộc đời cho hết thảy gần xa.


3/7/2017
Thái Giang

Tác giả bài viết: Thái Giang

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây