Nguyễn Duy Xuân

http://nguyenduyxuan.net


TÌNH CỜ - thơ Thái Giang

Chúng mình đi từ sáng ., chợt đã sang chiều
Chí ít thì gam màu tóc đã mặc trời phân định
Có những sự tình cờ như là duyên trời định
Quê mình có những câu ca không thể đâu so sánh
“Muối mặn gừng cay “ …soi vào lấp lánh
Truyền đời từ thủa ông cha
Từ hạt ngô , củ sắn ,mớ rau mớ ốc…quả cà
Củ khoai mài ngày xưa , ai mà quên được
Lèn Kim Nhan ,Cầm Vọng ,Khe Chung ,…Ao Sen , Lèn Voi ,Lèn Bút
Dãy Giăng Màn  cản bớt gió lào thiêu !
Chúng mình đi từ sáng ., chợt đã sang chiều
Chí ít thì gam màu tóc đã mặc trời phân định
Cả bộ răng mẹ cha cho …ngày đến trường xúng xính
Sún cười ngày nào …giờ đã liêu xiêu
Chẳng muốn già , tuổi cứ bám theo
Tôi trên bảy mươi , anh ngoài sáu chục
Cùng lớn lên xứ Hồng Lam bốn mùa quay quắt
Để ra đi xây dựng tiếp cuộc đời
Mãi giờ đây nơi trời khách , đất người
Ta lại tình cờ  giữa phố lành chim đậu
Viết tiếp những vần THƠ ,ta chưa kịp viết
Trả về quê hương như là sự hàm ơn …!

Thái Giang
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây